Mind

Created
May 5, 2024 03:36 AM
Tags

Miracle or Mess?

Có một lần xảy ra... Một người đàn ông muốn đạt được những sức mạnh siêu nhiên. Anh ta đi từ vị đạo sư này đến vị khác, tuyệt vọng trong việc tìm kiếm lời chỉ dạy. Cuối cùng, anh ta tìm được đường đến một khu ẩn tu hẻo lánh trong vùng hoang dã Himalaya.
Vị đạo sư của tu viện đoán được mục đích của cuộc tìm kiếm của anh ta và cố gắng khuyên can. "Anh sẽ làm gì với những sức mạnh ấy? Dù anh học được cách đi trên mặt nước thì có gì đâu! Sau ba ngày thì một chiếc thuyền sẽ tốt hơn! Đừng lãng phí cuộc đời vào những việc vô bổ như thế. Hãy để tôi dạy cho anh thiền định thay vào đó." Vị thầy đã nhiều lần cố gắng khuyên giải nhưng người đàn ông ấy vẫn một mực khăng khăng.
Cuối cùng, vị đạo sư nói: "Vâng, nếu anh quá quyết tâm, thì sáng mai lúc 4 giờ sáng, hãy nhúng mình xuống sông và đến gặp tôi. Tôi sẽ truyền dạy cho anh những bí mật của quyền năng siêu nhiên."
Người đàn ông đó rất phấn khích. Anh ta nhúng mình xuống dòng sông Himalaya lạnh giá trước khi trời rạng đông, đông cứng người và đến ngồi chờ đợi trước mặt vị thầy.
Vị đạo sư nói: "Xem nào, điều này rất đơn giản. Tôi có một câu thần chú bí mật. Nếu anh tụng câu đó ba lần mỗi ngày trong 40 ngày tới, tất cả những quyền năng siêu nhiên sẽ đến với anh."
Rồi ông tiết lộ câu thần chú:
Asatoma sadgamaya.
Từ vô minh, xin hãy dẫn dắt tôi đến chân lý.
Vị đạo sư nói: "Anh phải lặp lại câu thần chú linh thiêng này ba lần mỗi ngày trong 40 ngày tới và toàn bộ lĩnh vực siêu nhiên sẽ thuộc về anh. Nhưng khi tụng câu thần chú, chỉ cần đừng nghĩ đến khỉ."
Người đàn ông ngạc nhiên về sự đơn giản của việc tu tập này. "Chỉ có vậy thôi ư?" anh ta hỏi một cách vui mừng. "Tôi có thể ra về bây giờ không?"
Vị đạo sư nói: "Tất nhiên rồi. Xin mời về và quay lại đây sau 40 ngày nữa."
Người đàn ông rời đi trong trạng thái phấn khích tột độ. "Ông thầy điên khùng đã tiết lộ tất cả bí mật của mình cho tôi mà không đòi phí!" anh ta nghĩ. "Và ông ta bảo tôi đừng nghĩ đến khỉ. Tại sao tôi lại phải nghĩ đến khỉ chứ? Thật buồn cười!"
Anh ta đi xuống dãy núi và đến bờ sông Hằng. Anh ta nhúng mình xuống dòng sông thiêng và ngồi xuống để bắt đầu luyện tập. Nhưng ngay khi anh ta vừa thốt ra từ "asatoma" - thì khỉ! Mỗi lần một con khỉ nhảy vào đầu anh ta, anh lại phải nhúng mình xuống sông một lần nữa. Anh ta đã cố gắng tụng niệm câu thần chú theo các tư thế yoga khác nhau. Nhưng mỗi lần anh thốt ra âm tiết đầu tiên, những con khỉ lại xuất hiện. Hàng đàn. Trong một tuần tu tập hăng say, không cần phải thần chú nữa. Đó là một vũ trụ đầy khỉ - một ác mộng khỉ. Bị hàng trăm con khỉ quấy nhiễu, không thể làm được việc gì, người đàn ông đó quay trở lại chỗ vị đạo sư và nói: "Tôi không muốn những sức mạnh siêu nhiên khỗn khiếp của ông nữa. Trước tiên hãy giải thoát tôi khỏi những con khỉ này đã!"
Nếu bạn tự nhủ rằng mình không muốn nghĩ về một suy nghĩ nhất định, đó chính là điều đầu tiên mà tâm trí bạn sẽ sản sinh ra! Đó là bản chất của tâm trí con người.
Gần đây, rất nhiều nghiên cứu khoa học đã được thực hiện về hoạt động của bộ não. Nếu bạn nhìn vào cách các tế bào thần kinh hoạt động trong não, bạn sẽ thấy có một sự đồng nhất kiệt xuất trong hoạt động này. Chính sự đồng nhất này đã dịch sang sự vận hành hiệu quả của cơ thể. Có tới tỷ lần những hoạt động tinh vi đang được thực hiện trong cơ thể bạn ngay bây giờ nhờ vào điệu múa phức tạp và phối hợp cao độ của các tế bào thần kinh.
Nhưng tiếc thay, trong trải nghiệm của hầu hết mọi người, tâm trí đã trở thành một đấu trường rối loạn. Một đấu trường rối loạn thực ra là một hoạt động được phối hợp một cách cố ý để trông như một mớ hỗn độn. Ngay cả chú hề trong đấu trường rối loạn cũng là một huấn luyện viên thể dục thể thao. Anh ta có thể đóng vai một gã ngu ngốc, nhưng anh ta thực sự rất tài năng và khéo léo trong những gì anh ta làm. Hình ảnh của chú hề tổng kết trải nghiệm của hầu hết mọi người khi nói đến hoạt động của tâm trí.
Làm thế nào mà cái tâm trí, một huấn luyện viên tuyệt vời ấy, lại trở thành một chú hề? Làm cách nào nó đã chuyển từ một nguồn phép màu thành một mớ hỗn độn thế này? Tại sao cái dụng cụ kỳ diệu này đã trở thành một cỗ máy sản xuất khổ đau?
Như đã đề cập trước đó, về cơ bản mỗi con người đều tìm kiếm sự dễ chịu, bên trong lẫn bên ngoài. Khi nói đến bên ngoài, có hàng triệu yếu tố và không ai có thể làm chủ hoàn toàn chúng. Tuy nhiên, khi nói đến tình huống bên trong, chỉ có một yếu tố duy nhất: chính bạn. Bạn có thể là kiến trúc sư và nhà sáng tạo duy nhất của cuộc sống nội tâm của mình. Nhưng bạn không biết làm thế nào. Đó mới là vấn đề then chốt. Nếu bạn nắm quyền điều khiển, chắc chắn bạn sẽ không tự sản xuất ra nỗi khổ đau cho chính mình. Một tự do cơ bản mà bạn có là được suy nghĩ bất cứ điều gì bạn muốn. Vậy thì điều gì ngăn cản bạn không suy nghĩ những điều dễ chịu?
Vấn đề chỉ là: sự thực là tâm trí của bạn không nghe theo lệnh của chính bạn. Hãy tưởng tượng một người đàn ông thời kỳ đồ đá gõ phím máy tính. Những gì sẽ hiện ra trên màn hình trông sẽ giống như một chuỗi các từ ngữ khiếm nhã!
Hệ thống yoga là một công nghệ để tạo ra một khoảng cách giữa bạn và tâm trí của bạn. Có một khoảng cách giữa bạn và những gì bạn đã tích lũy về thể chất và tâm lý. Trở nên ý thức về khoảng cách này là bước đầu tiên và duy nhất để đạt được tự do. Chính nội dung tâm lý và sinh lý tích lũy tạo nên những chu kỳ lặp đi lặp lại trong cuộc sống của bạn và thậm chí là bên ngoài cuộc sống. Nếu bạn có thể luôn ý thức được khoảng cách này giữa bạn và thân-tâm, bạn đã mở ra một chiều kích khả năng vô hạn.
Chỉ có hai hình thức đau khổ trên thế gian này: thể chất và tinh thần. Một khi khoảng cách này trở thành một yếu tố thường trực trong trải nghiệm của bạn, bạn đã đạt đến tận cùng của đau khổ. Với sự loại bỏ nỗi sợ hãi khổ đau, bạn có thể bước đi cuộc đời một cách thong dong, không sợ hãi khám phá tất cả những gì cuộc sống mang đến. Khả năng sử dụng hiện tượng thân-tâm vô cùng tinh vi này của bạn có thể được nâng lên một chiều kích hoàn toàn mới về trải nghiệm và sử dụng khi bạn đứng ngoài chúng. Điều này nghe có vẻ đối nghịch, nhưng nó là sự thật. Khi trải nghiệm về khoảng cách ngày càng lớn, tâm trí không còn là một mớ hỗn độn nữa. Nó là một giai điệu tuyệt vời, một khả năng vô biên có thể đưa bạn lên những tầm cao mới.
Yoga là một hành trình đến với thực tại mà trong đó bạn trải nghiệm bản chất tối hậu của hiện hữu như một thực thể toàn nhất không giới hạn. Trải nghiệm này chỉ có thể nếu bạn duy trì khoảng cách đó giữa bạn và thân-tâm của mình. Điều quan trọng là phải nhớ rằng thực thể toàn nhất không giới hạn này là một trải nghiệm, không phải là một ý tưởng, triết lý hay khái niệm. Nếu bạn đề cao sự Nhất thể của vũ trụ như một lý thuyết trí thức, điều này có thể khiến bạn trở nên nổi tiếng tại một buổi tiệc tối hoặc giành được sự vỗ tay tại một hội thảo. Bạn thậm chí có thể nhận được giải Nobel. Nhưng nó không phục vụ bất kỳ mục đích nào khác. Ngược lại, trải nghiệm về thực thể toàn nhất không giới hạn có thể đưa bạn đến một chiều kích hoàn toàn khác - chiều kích của tình yêu và an lạc, một chiều kích vượt xa tầm vóc trí tuệ.
Thực ra, nhìn nhận mọi thứ đều là một một cách trí thức có thể gây tổn hại cho một cá nhân. Nhiều người thường tuyên bố đủ loại lý thuyết triết học hoa mỹ về việc trở thành Nhất thể với vũ trụ, yêu thương cả thế giới, cho đến khi cuộc sống dạy cho họ một bài học tốt. Khi nói đến tiền bạc, ranh giới giữa cái tôi và người khác rất rõ ràng. Trong những lúc như vậy, không hề có vấn đề gì về việc tôi và bạn là một!
Xảy ra một lần... Shankaran Pillai đã tham dự một lớp học Vệ-đà. Vệ-đà là trường phái triết lý Ấn Độ đề cập đến sự bất nhị thể của bản ngã và thần linh. Vị giáo sư triết học đang say sưa giảng dạy: "Bạn không chỉ là cái này hay cái kia; bạn ở khắp mọi nơi. Không có cái gọi là 'của bạn' và 'của tôi'; mọi thứ đều là bạn, mọi thứ đều thuộc về bạn. Về bản chất, mọi thứ đều là một. Những gì bạn nhìn thấy, nghe thấy, ngửi thấy, nếm thấy, sờ thấy không phải là thực tại; tất cả đều là ma-da, tất cả đều là ảo ảnh."
Những luận điệu Vệ-đà không thể đánh bại này đang vang lên trong đầu của Shankaran Pillai. Ông ta về nhà và ngủ thiếp đi với nó. Ông thức dậy vào buổi sáng, hoàn toàn được thổi bừng lên. Thông thường ông rất thích ngủ, nhưng vì Vệ-đà này, ông đã nhảy ra khỏi giường. Những suy nghĩ đầu tiên trong tâm trí ông là: "Không có gì không phải là của tôi. Mọi thứ đều là của tôi; mọi thứ đều là tôi. Tất cả những gì có trong thế gian này đều là tôi, và tất cả đều là ma-da."
Bạn biết đấy, bất kể triết lý là gì, cơn đói vẫn đến với khoảng thời gian nhất định. Vì vậy, Shankaran Pillai đến nhà hàng yêu thích của mình, gọi một bữa sáng lớn và ăn ngấu nghiến, tự nhủ với mình: "Món ăn là tôi; người phục vụ cũng là tôi; người ăn cũng là tôi." Vệ-đà!
Ông ăn xong bữa sáng. Khi ông đang trong tâm trạng Vệ-đà cao siêu ấy, những vấn đề tầm thường như trả tiền không hề lóe lên trong đầu. Ông đứng dậy và chuẩn bị đi ra. Khi mọi thứ đều là của bạn, làm sao có thể có hóa đơn được?
Khi đi qua quầy thu ngân, tình cờ chủ nhà hàng quay đi để làm việc khác. Shankaran Pillai nhìn thấy một đống tiền lớn trong ngăn đựng tiền. Ngay lập tức, Vệ-đà đã nói với ông: "Mọi thứ đều là của bạn; bạn không thể phân biệt cái này với cái kia." Vì túi ông trống rỗng, ông đã đưa tay vào ngăn tiền, lấy một ít tiền, nhét vào túi và đi ra khỏi nhà hàng một cách tự nhiên. Ông không có ý định cướp bóc ai; ông chỉ đang thực hành Vệ-đà.
Đột nhiên, một số người từ nhà hàng chạy đến và bắt ông lại. Shankaran Pillai nói: "Các người định bắt ai đây? Người bắt và kẻ bị bắt đều là các người; thứ các người bắt cũng là các người; người bắt cũng là các người. Khi không có cái này và cái kia, tôi có thể trả tiền cho ai?"
Chủ nhà hàng rất bối rối! Điều duy nhất rõ ràng với ông ta là: "Tiền của tôi đang ở trong túi của ông." Nhưng đây là Shankaran Pillai đang nói: "Người bắt cũng là tôi, kẻ bị bắt cũng là tôi." Chủ nhà hàng không biết phải đối phó với khách hàng kiểu này ra sao. Cuối cùng, ông ta đưa Shankaran Pillai ra tòa.
Ở đó, Shankaran Pillai tiếp tục Vệ-đà của mình. Vị thẩm phán đã cố gắng bằng nhiều cách để khiến ông ta hiểu rằng mình đã phạm tội trộm cắp, nhưng vô ích. Rồi vị thẩm phán bỏ cuộc và nói: "Được rồi, mười roi vào mông."
Roi đầu tiên... Shankaran Pillai hét lên.
Vị thẩm phán nói: "Đừng lo lắng. Dù sao cũng tất cả đều là ma-da thôi. Không có cái gọi là đau đớn và khoái lạc. Mọi thứ đều là ma-da."
Roi thứ hai...Shankaran Pillai la hét: "Đủ rồi!"
Vị thẩm phán nói: "Người đánh roi cũng là bạn, kẻ bị đánh roi cũng là bạn."
Roi thứ ba...Shankaran Pillai gào lên: "Dừng lại dừng lại!"
"Không có cái gọi là bắt đầu và kết thúc. Tất cả đều là ma-da."
Tình trạng này kéo dài suốt mười roi. Nhưng trước khi chưa đầy mười roi, Vệ-đà đã bị dọn sạch khỏi Shankaran Pillai.
Một sự hiểu biết trí thức không được hỗ trợ bởi kiến thức thực nghiệm có thể dẫn đến những trò chơi tâm lý và trạng thái lừa dối. Nhưng nếu sự Nhất thể trở thành một thực tại trải nghiệm, nó sẽ không tạo ra hành động non nớt. Nó sẽ tạo ra một trải nghiệm cuộc sống tuyệt vời khiến bạn được biến đổi mãi mãi.
Tính phổ quát không phải là một ý tưởng; đó là một chân lý hiện hữu. Cái cá nhân mới là một ý tưởng. Yoga đơn giản là chitta vritti nirodha. Điều đó có nghĩa là, nếu hoạt động của tâm trí bạn ngừng lại và bạn vẫn tỉnh táo, bạn đang ở trong trạng thái yoga.
Nhưng đừng cố gắng dừng hoạt động của tâm trí một cách cưỡng ép bởi vì bạn sẽ trở nên điên cuồng. Với tâm trí, cả ba chân ga đều là bàn đạp tăng tốc; không có phanh và không có ly hợp. Bạn có để ý điều này chưa? Bất kể bạn đạp chân ga nào, tâm trí chỉ làm tăng tốc độ của nó. Nhưng nếu bạn không để ý đến nó, những suy nghĩ sẽ từ từ lắng dịu, để lại cho bạn một sự yên tĩnh phong phú và sôi động.
Sadhana
Nhắc nhở bản thân ít nhất một lần mỗi giờ rằng mọi thứ bạn đang mang theo - cái túi xách, tiền bạc, mối quan hệ, sự nặng nề trong trái tim và cơ thể - đều là những thứ bạn đã tích lũy trong một khoảng thời gian. Nếu bạn ngày càng ý thức được sự thực cơ bản này ngay cả khi một quá trình thoát khỏi đồng nhất phát triển bên trong bạn - được cân bằng bởi một cảm giác sâu sắc về sự tham gia vào mọi thứ xung quanh - bạn sẽ chuyển từ nỗi khổ đau và điên cuồng của tâm trí con người đến trạng thái thiền định.

Thinking Yourself Out of Life

Chỉ vì bạn hiện hữu nên bạn mới có thể tạo ra một suy nghĩ. Nhưng quá trình suy nghĩ của bạn đã trở nên mê cuồng đến mức tâm điểm của bạn đã dịch chuyển từ sự hiện hữu sang tâm lý. Điều này đã xảy ra đến mức bạn đã bắt đầu tin rằng bạn tồn tại vì bạn nghĩ! Nền tảng của triết học phương Tây thực sự dựa trên nguyên lý nổi tiếng của nhà triết học Pháp thế kỷ 17 René Descartes: "Tôi nghĩ, vì vậy tôi tồn tại".
Đã đến lúc phải khẳng định lại một sự thật cơ bản: bạn hiện hữu, vì vậy bạn có thể suy nghĩ. Điều này không liên quan gì đến triết lý phương Đông hay phương Tây. Đó là một thực tại hiện hữu đơn giản.
Bạn có thể "hiện hữu", và vẫn lựa chọn suy nghĩ hay không suy nghĩ. Những khoảnh khắc đẹp nhất trong cuộc đời bạn - những khoảnh khắc bạn có thể coi là hạnh phúc, niềm vui, êm dịu, hay tuyệt đối bình yên - đều là những lúc bạn không nghĩ ngợi gì cả. Bạn chỉ đơn giản là hiện hữu. Ngay cả khi không có suy nghĩ của bạn, sự hiện hữu vẫn luôn có đó.
Thực ra suy nghĩ là gì? Chỉ là thông tin mà bạn đã thu thập và tái chế lại mà thôi. Liệu bạn có thực sự khả năng suy nghĩ điều gì khác ngoài những gì đã được tích lũy trong tâm trí của bạn không? Tất cả những gì tâm trí con người đang làm chỉ là tái chế dữ liệu cũ.
Vì vậy, tôi hỏi: Bạn muốn là một sinh vật sống hay một sinh vật suy nghĩ? Ngay bây giờ, 90% thời gian bạn chỉ đang suy nghĩ về cuộc sống, chứ không phải đang sống nó. Bạn có đến với thế giới này để trải nghiệm cuộc sống hay chỉ để suy nghĩ về nó? Quá trình tâm lý của bạn chỉ là một sự kiện rất nhỏ so với quá trình sống, nhưng ngay bây giờ nó đã trở nên quan trọng hơn nhiều. Đã đến lúc nhân loại phải chuyển trọng tâm về lại với quá trình sống một lần nữa. Đây là một nhu cầu khẩn cấp. Cuộc sống của chúng ta phụ thuộc vào điều đó.
Có một lần xảy ra... (Đây gần như chắc chắn là một câu chuyện ngụ ngôn, nhưng điều đó không quan trọng; nó có mùi vị của sự thật). Aristotle, người cha đẻ của logic hiện đại, bậc thầy trí tuệ của Hy Lạp cổ đại, đang đi dạo trên bãi biển. Một buổi hoàng hôn rực rỡ trải ra trước mặt ông, nhưng ông không có thời gian cho những sự vật nhỏ nhặt như vậy. Ông đang nghiêm túc suy nghĩ về một vấn đề lớn lao nào đó của sự hiện hữu. Đối với tâm trí trí thức, hiện hữu luôn luôn là một vấn đề, và Aristotle quyết tâm giải quyết nó. Chìm đắm trong những suy tư trầm ngâm, ông đi qua đi lại trên bãi biển.
Có một người đàn ông khác trên bãi biển đang làm điều gì đó rất say mê - say mê đến mức sau một lúc ngay cả Aristotle cũng nhận thấy anh ta. Những ai chìm đắm trong thực tại tâm lý của riêng mình thường kết thúc bằng việc phớt lờ cuộc sống xung quanh. Họ hiếm khi có đôi mắt để nhìn ngắm một bông hoa, một buổi hoàng hôn, một đứa trẻ, hay một khuôn mặt tươi cười. Và nếu đó là một khuôn mặt không tươi cười, họ không có khuynh hướng làm nó mỉm cười; họ không có những nhiệm vụ nhỏ nhặt hay những lo lắng nhỏ nhoi trong thế giới này! Họ quá bận rộn với việc giải đáp những câu đố lớn lao về sự hiện hữu.
Nhưng sự đắm chìm của người đàn ông này lại quá mạnh mẽ đến mức ngay cả Aristotle cũng không thể bỏ qua. Khi quan sát cẩn thận, ông nhận thấy người đàn ông này cứ ra biển rồi quay trở lại, với một sự quả quyết duy nhất về mục đích. Aristotle tạm dừng những suy ngẫm của mình để hỏi: "Chính xác thì ông đang làm gì vậy?"
Người đàn ông đó nói: "Xin đừng làm phiền tôi, tôi đang làm một việc rất quan trọng." Anh ta tiếp tục công việc của mình với một cường độ cuồng nhiệt.
Sự tò mò của Aristotle đã được khơi gợi. Ông hỏi lại: "Nhưng ông đang làm gì vậy?"
Người đàn ông nói: "Đừng quấy rầy tôi. Đây là việc rất quan trọng."
Aristotle nói: "Đây là việc quan trọng gì vậy?"
Người đàn ông chỉ cho ông một lỗ nhỏ mà anh ta đã đào trên cát, và nói: "Tôi đang đổ đại dương vào lỗ này." Anh ta đang cầm một cái muỗng nhỏ trong tay.
Aristotle nhìn thấy điều này và phá lên cười. Bây giờ, Aristotle là kiểu người có thể trải qua cả một năm mà không hề phì cười lấy một lần. Người ta cần có một trái tim để cười được. Trí tuệ không thể cười; nó chỉ có thể phân tích mà thôi.
Nhưng ngay cả Aristotle cũng phải cười trước điều này và nói: "Điều này thật nực cười! Ông chắc hẳn là điên rồi. Ông có biết đại dương rộng lớn đến mức nào không? Làm sao ông có thể đổ hết đại dương vào lỗ nhỏ này được? Và trên hết, chỉ với một cái muỗng con? Ít ra nếu ông có một cái xô thì có lẽ ông còn có cơ hội! Xin hãy bỏ cuộc đi. Đây là điều hoàn toàn điên rồ."
Người đàn ông nhìn Aristotle, ném cái muỗng xuống và nói: "Công việc của tôi đã xong rồi."
Aristotle nói: "Ông muốn nói gì vậy? Quên chuyện đại dương còn chưa cạn đi; ngay cả lỗ này cũng chưa đầy. Làm sao mà công việc của ông đã xong?"
Người đàn ông kia đứng dậy và nói: "Tôi đang cố gắng đổ đại dương vào lỗ này bằng một cái muỗng. Ông bảo đó là điên rồ. Nhưng ông đang cố làm gì? Ông có biết sự hiện hữu này rộng lớn đến mức nào không? Nó có thể chứa đựng cả tỷ đại dương như thế này và hơn thế nữa, và ông đang cố gắng đổ nó vào lỗ nhỏ trong đầu mình - và bằng cái gì? Bằng những cái muỗng con gọi là suy nghĩ! Xin hãy bỏ cuộc đi. Điều đó thật hoàn toàn vô lý."
Người đàn ông kia chính là Heraclitus, một triết gia Hy Lạp vĩ đại khác. Trong một thoáng, ông ta đã chỉ cho Aristotle thấy cuộc sống tàn tật mà ông đang sống khi cố gắng mở rộng lô-gích ra mọi khía cạnh của cuộc đời.
Nếu bạn muốn biết các chiều kích trải nghiệm của cuộc sống, bạn sẽ không bao giờ biết chúng bằng quá trình suy nghĩ nhỏ nhen đó. Ngay cả khi bạn có bộ não của một Einstein, quá trình suy nghĩ của bạn vẫn kém cỏi bởi vì suy nghĩ không thể lớn hơn cuộc sống. Suy nghĩ chỉ có thể là logic, hoạt động giữa hai cực đối lập. Nếu bạn muốn biết cuộc sống trong tất cả sự bao la của nó, bạn cần có điều gì đó hơn là trí tuệ.
Đây là lựa chọn cơ bản mà bạn có: hoặc là bạn học cách sống với vũ trụ, hoặc là bạn tự sản xuất một vũ trụ riêng trong đầu mình.
Lựa chọn nào mà bạn muốn thực hiện?
Hành tinh đang quay theo đúng thời gian: đây không phải là một sự kiện nhỏ. Tất cả các thiên hà đều đang quản lý tốt; toàn bộ vũ trụ đang hoạt động rất tốt. Nhưng bạn có một suy nghĩ khó chịu bò qua đầu óc, và đó là một ngày tồi tệ! Vấn đề là bạn đang sống trong một không gian tâm lý hoàn toàn không liên quan đến thực tại. Và bạn cảm thấy bấp bênh, bởi vì nó có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Trong sự bao la và tráng lệ của không gian vũ trụ, nếu bạn nhìn nhận mình một cách khách quan, bạn nhỏ bé hơn một hạt bụi. Nhưng bạn nghĩ rằng suy nghĩ của mình - nhỏ hơn cả một hạt bụi bên trong bạn - nên quyết định bản chất của sự hiện hữu! Bạn đã mất đi tầm nhìn của cuộc sống: đó là vấn đề cơ bản.
Bạn đã nghe nói về "Phật". Tên của Ngài là Siddhartha Gautama, và Ngài đã trở thành một vị Phật. Nhưng Gautama không phải là vị Phật duy nhất. Một con người đã vượt qua trí tuệ, chiều kích phân biệt và logic của cuộc đời mình, chính là một vị Phật. Con người đã phát minh ra hàng triệu cách để chịu khổ đau. Và đơn vị sản xuất tất cả những điều đó chỉ nằm trong tâm trí của bạn. Một khi bạn không còn đồng nhất với tâm trí mình, bạn được tự do trải nghiệm cuộc sống vượt ra ngoài giới hạn. Trở thành một vị Phật có nghĩa là bạn đã trở thành một nhân chứng của chính trí tuệ của mình.
Tinh túy của yoga, như chúng ta đã nói trước đây, chính là đạt đến thời điểm đó khi có một khoảng trống rõ ràng giữa bạn và tâm trí của bạn. Một khi điều này xảy ra, một cuộc sống với tầm nhìn sâu sắc hơn, nhận thức và tự do đã bắt đầu. Đây là sự ra đời của tự do.
GIỚI HẠN CỦA LÔ-GÍCH
Không có suy nghĩ logic, bạn không thể tồn tại trên hành tinh này. Nhưng đồng thời, quá nhiều logic là tự sát. Giả sử bạn thức dậy vào buổi sáng mai và bắt đầu suy nghĩ 100% logic. Đừng nghĩ về bình minh, những chú chim trên trời, khuôn mặt của đứa con, những bông hoa nở trong vườn nhà bạn. Chỉ cần suy nghĩ logic. Bây giờ, bạn phải đứng dậy, đi vệ sinh, đánh răng, ăn, làm việc, ăn, làm việc, ăn, ngủ. Lại ngày mai cũng thế. Trong 30, 40 hoặc 50 năm tới, bạn phải làm như vậy. Nếu bạn suy nghĩ 100% logic, thì không có lý do gì để bạn còn sống!
Một ngày ở New York, một người đàn ông đang đi về nhà, muộn hơn giờ tan làm. Đột nhiên, anh ta có một ý tưởng lãng mạn. Anh ta đến cửa hàng bán hoa, mua một bó hoa hồng đỏ lớn, về nhà và gõ cửa. Vợ anh ta mở cửa.
Bà nhìn anh ta và bắt đầu la hét. "Hôm nay thật là một ngày tồi tệ. Vòi nước đã bị rỉ, tầng hầm bị ngập lụt, các con đã đánh nhau bằng thức ăn và tôi phải dọn dẹp cả căn nhà, con chó đã ốm, mẹ tôi không khỏe, và anh còn mặt dạn về nhà say xỉn!"
Vì vậy, nếu bạn suy nghĩ 100% logic, thì thực sự không có khả năng để sống! Những khoảnh khắc logic cực đoan là những khoảnh khắc tự sát. Chỉ khi nào bạn biết khi nào nên sử dụng logic và khi nào cần phải vượt qua nó, cuộc đời của bạn mới trở nên tuyệt vời.
Sadhana
Bạn có thể thử bài tập đơn giản này. Hãy điều chỉnh vòi nước của bạn sao cho chỉ rơi từ 5 đến 10 giọt mỗi phút. Hãy xem liệu bạn có quan sát được từng giọt nước - cách nó hình thành, cách nó rơi xuống, cách nó văng ra khi chạm đất hay không. Làm như vậy trong 15 đến 20 phút mỗi ngày. Dần dần, bạn sẽ trở nên ý thức về nhiều điều xung quanh và bên trong mình mà ngay bây giờ bạn hoàn toàn không nhận ra. Bài tập đơn giản này có thể khởi động một quá trình nhạy cảm và sáng suốt, và hoàn thành nhiều điều hơn những gì bạn có thể tưởng tượng. Trong quá trình đơn giản này, thực ra bạn đang khám phá một chi của yoga được gọi là dharana, có nghĩa là "cái đó tuôn trào". Chúng ta không đề cập đến nước ở đây. Đó là sự tập trung của bạn, và do đó, là ý thức của bạn. Nỗ lực nhằm làm cho sự tập trung của bạn tuôn trào và kết nối với đối tượng của nó - trong trường hợp này là nước. Đây không phải là một bài tập về quan sát hay đánh giá. Đó là một bài tập về sự chú ý - về việc biến những gì phân tán và lệ thuộc thành một dòng chảy. (Trong tầm nhìn rộng lớn hơn, nước và bạn đã hợp nhất rồi. Sự cá nhân của bạn chỉ là ý tưởng của chính bạn.)

The Grime of Identity

Trí tuệ giống như một con dao mổ. Chức năng của nó là cắt qua thực tại và cho phép bạn phân biệt một thứ này khác thứ kia. Nếu một con dao phải cắt qua bất cứ thứ gì một cách dễ dàng, thì điều quan trọng là chất nó gặp phải không bám dính vào nó. Một con dao dính là một dụng cụ vô dụng.
Giả sử hôm nay bạn dùng dao cắt bánh, ngày mai cắt thịt, ngày kia cắt trái cây. Nếu tất cả những thứ dư thừa đó bám vào con dao, dần dần nó sẽ trở thành một công cụ vô dụng. Bạn có thể đã từng trải qua điều này rồi: nếu bạn cắt xoài hay táo sau khi cắt hành tây, mọi thứ đều có mùi hành! Một con dao như vậy sẽ trở thành một trở ngại hơn là một trợ giúp. Nói cách khác, một khi trí tuệ của bạn đồng nhất với thứ gì đó, nó bị xiềng xích vào những sự đồng nhất đó, và khiến bạn có trải nghiệm hoàn toàn bị méo mó về thế giới.
Một lần xảy ra... Vì lý do chính trị, Akbar, đại đế vĩ đại, đã bị tách khỏi mẹ của mình ngay từ thuở ấu thơ. Một phụ nữ khác có con riêng được đưa đến để cho Akbar bú. Người phụ nữ này đã cho Akbar bú và sau đó được tặng phần thưởng cho công lao của mình. Đứa con trai của cô ta, lúc đó vẫn còn nhỏ, chỉ lớn hơn Akbar một chút, đã được ban cho một số làng và được phong làm một vị chúa tể nhỏ. Nhiều năm sau, Akbar đăng quang làm hoàng đế. Nhưng người con trai này, thiếu trí tuệ và năng lực cần thiết của một nhà cai trị, đã phung phí tất cả tài nguyên, mất hết những gì đã được ban cho và trở nên nghèo khổ.
Một ngày nọ, khi ông ta khoảng 32 tuổi, một ý tưởng lớn lao đã khởi lên trong đầu. Ông ta nghĩ: "Vì hoàng đế và ta đã uống cùng một sữa mẹ, chúng ta là anh em. Và vì ta sinh ra trước, ta là anh cả!"
Với ý tưởng này đã được trồng chặt trong đầu, ông ta đến gặp Akbar và kể câu chuyện này cho ông ta: "Này, chúng ta là anh em, và ta là anh cả của ngươi. Nhưng nhìn hoàn cảnh khốn khó của ta: Ta là người nghèo khổ, còn ngươi là hoàng đế! Làm sao ngươi có thể bỏ mặc ta như vậy?"
Akbar rất xúc động. Ông đón tiếp, thu xếp cho ông ta ở lại trong cung điện, và đối xử với ông ta như một vị vua. Người đàn ông này không quen với cách làm việc của triều đình, và đã phạm nhiều sai lầm ngu xuẩn. Nhưng Akbar hào phóng vẫn nói: "Ông ta là anh cả của ta. Chúng ta đã uống cùng một sữa mẹ". Ông giới thiệu ông ta với mọi người là anh cả của mình.
Tình trạng này kéo dài trong một thời gian. Sau đó, người đàn ông đó phải quay trở về làng của mình để làm việc gì đó. Akbar nói: "Anh trai của tôi, anh đã đánh mất những ngôi làng được ban cho. Tôi sẽ ban cho anh năm làng mới để cai trị - một vương quốc nhỏ của riêng anh."
Người đàn ông nói: "Nhưng tôi thấy rằng lý do ngươi thành công là vì có rất nhiều người thông minh xung quanh ngươi. Tôi không có ai để tư vấn, và đó là lý do tôi đã lạc lối. Giá mà tôi có những cố vấn và quan lại giỏi, tôi cũng đã xây dựng được một đế chế vĩ đại. Trên hết, ngươi có Birbal! Ông ấy thật thông minh. Giá mà tôi có ai đó như ông ấy thì tôi cũng đã trở thành đại đế vĩ đại."
Akbar rộng lượng nói: "Nếu anh muốn, anh có thể đem Birbal theo."
Ông gọi Birbal và ra lệnh: "Ngươi phải đi cùng với anh cả của ta."
Birbal nói: "Tâu Bệ hạ, người anh cả của bệ hạ xứng đáng với người nào đó tốt hơn tôi. Tại sao không gửi anh cả của tôi đi? Tôi có thể gửi anh ấy đi thay."
Akbar nghĩ đó là một ý kiến hay vì ông không muốn mất đi Birbal. Rất vui mừng, ông ra lệnh: "Triệu tập ngay anh ta."
Ngày hôm sau người đàn ông đó sẽ rời đi đến vương quốc mới của mình, và một buổi lễ từ biệt long trọng được tổ chức tại triều đình. Có một không khí mong đợi trong không khí, khi mọi người đang chờ đợi Birbal đến cùng với anh cả của mình.
Cuối cùng, Birbal bước vào dẫn theo một con bò đực.
"Cái gì vậy?" Akbar hỏi.
Birbal nói: "Đây là anh cả của tôi."
Akbar tức giận. "Ngươi muốn xúc phạm ta và người anh của ta à?"
"Không, tâu Bệ hạ," Birbal nói. "Ông ấy là anh cả của tôi. Cả hai chúng tôi đều đã uống sữa từ cùng một người mẹ."
Một khi trí tuệ của bạn - hay buddhi, như nó được gọi trong phân loại học của yoga - đồng nhất với thứ gì đó, bạn sẽ hoạt động trong lĩnh vực của sự đồng nhất này. Bất kể bạn đồng nhất với cái gì, tất cả suy nghĩ và cảm xúc của bạn đều xuất phát từ sự đồng nhất đó. Ngay bây giờ, giả sử bạn xác định mình là một người đàn ông, tất cả suy nghĩ và cảm xúc của bạn sẽ tuôn trào từ sự đồng nhất đó. Nếu bạn đồng nhất mình với quốc gia hay tôn giáo của bạn, chúng sẽ tuôn trào từ những sự đồng nhất đó. Bất kể suy nghĩ và cảm xúc của bạn là gì, những sự đồng nhất này đều là một loại định kiến ​​nhất định. Trên thực tế, tâm trí của bạn chính là một loại định kiến nhất định. Tại sao? Bởi vì nó hoạt động từ dữ liệu hạn chế và được đẩy ra trước bởi một trí tuệ phân biệt thuần túy. Vì vậy, tâm trí của bạn, cái đáng lẽ là chiếc thang để lên thiên đường, lại vấp ngã trong sự tầm thường vô tận và, trong một số trường hợp, đã trở thành con đường thẳng tắp xuống địa ngục.
Sự đồng nhất xung quanh mà trí tuệ vận hành được gọi là ahankara. Để tiếp tục với ẩn dụ về con dao trước đây, bàn tay cầm con dao chính là bản sắc. Hoặc nói cách khác, chính bản sắc của bạn quản lý và quyết định trí tuệ của bạn. Khi bạn sử dụng con dao, điều quan trọng không chỉ là phải có một lưỡi dao sắc bén, mà còn cần một bàn tay vững vàng để cầm nó. Nếu không có bàn tay vững vàng, bạn có thể tự cắt mình theo một triệu cách khác nhau. Phần lớn nỗi khổ đau mà con người phải chịu đựng không phải là do hoàn cảnh bên ngoài. Những gì bị gây ra cho họ từ bên ngoài chỉ là tối thiểu; phần còn lại đều là tự gây ra!
Một khi bạn đồng nhất với thứ gì đó mà bạn không phải là như vậy, tâm trí sẽ là một chuyến tàu hỏa Express không thể dừng lại. Nếu bạn đưa tâm trí vận hành hết công suất và muốn phanh lại, điều đó sẽ không có tác dụng. Nhưng nếu bạn có thể tự tách ly khỏi mọi thứ mà bạn không phải là - nếu bạn khước từ đồng nhất, phải như vậy - bạn sẽ thấy rằng tâm trí chỉ trống rỗng và trơ trọi. Khi bạn muốn sử dụng nó, bạn có thể; những lúc khác, nó sẽ đơn thuần là trống rỗng, không có bất kỳ rác rưởi tâm lý nào. Đó là cách nó nên như vậy. Nhưng ngay bây giờ, bạn đang đồng nhất với quá nhiều nhãn hiệu, đồng thời bạn cũng đang cố gắng ngăn chặn tâm trí mình: điều này đơn giản là sẽ không có tác dụng.
Bất kể bạn nghĩ rằng mình là gì, khi cái chết đối mặt với bạn, mọi sự đồng nhất đều tan biến. Nếu con người học cách từ bỏ chúng một cách tự nguyện, cuộc sống sẽ là một hạnh phúc an lạc. Nếu bạn không gắn liền trí tuệ của mình với bất kỳ sự đồng nhất nào - thân thể, giới tính, gia đình, trình độ, xã hội, chủng tộc, giai cấp, tín ngưỡng, cộng đồng, dân tộc, thậm chí loài - bạn sẽ tự nhiên tiến về bản chất tối thượng của mình. Nếu không, cái chết cuối cùng cũng sẽ phá huỷ tất cả mọi thứ. Bạn không cần phải nghi ngờ về điều đó!
Nếu bạn sử dụng trí thông minh của mình và nỗ lực để đạt đến bản chất tối thượng của mình, điều này được gọi là gnana yoga, hay yoga của sự hiểu biết. Những người tu tập gnana yoga không thể đồng nhất mình với bất cứ thứ gì. Nếu họ làm như vậy, đó là điểm kết thúc cuộc hành trình của họ. Nhưng thật không may, điều gì đã xảy ra với gnana yoga, ít nhất là ở Ấn Độ, là những người ủng hộ nó theo đuổi nhiều niềm tin khác nhau. "Tôi là Linh hồn Vũ trụ, Đấng Tuyệt đối, Đấng Tối cao" - họ biết tất cả mọi thứ, từ cách bố trí vũ trụ cho đến hình dạng và kích thước của linh hồn! Họ đã đọc tất cả những điều này trong sách. Đây không phải là gnana yoga. Bất kỳ thông tin nào bạn có về điều mà với bạn không phải là một trải nghiệm sống, đều là những điều vô nghĩa. Có thể đó là vô nghĩa rất thiêng liêng, nhưng nó không giải thoát bạn; nó chỉ đầu cơ bạn mà thôi!
Một ngày nọ, một con bò đực đang gặm cỏ trên một cánh đồng. Nó đi sâu vào trong rừng, và sau vài tuần gặm cỏ xanh tươi tốt, trở nên béo tốt. Một con sư tử đã qua thời kỳ đỉnh cao và gặp khó khăn trong việc săn mồi, nhìn thấy con bò béo tốt này, nhảy xổ lên nó, giết chết và ăn thịt nó. Bụng nó no căng. Sau đó với một sự hài lòng lớn, nó gầm lên. Vài người thợ săn đang đi ngang qua. Họ nghe thấy tiếng gầm gừ, truy tìm và bắn chết con sư tử.
Bài học của câu chuyện: khi bạn quá đầy những lời nói vô nghĩa, bạn không nên mở miệng.
Rất ít người có đủ trí tuệ cần thiết để theo đuổi gnana yoga một trăm phần trăm. Hầu hết mọi người cần một lượng lớn chuẩn bị. Có một quá trình yoga hoàn chỉnh để làm cho trí tuệ của bạn sắc bén như dao cạo sao cho nó không bị bám dính vào bất cứ thứ gì. Nhưng điều này rất tốn thời gian bởi vì tâm trí là một thách thức khôn lường; nó có khả năng tạo ra hàng triệu ảo tưởng. Gnana yoga như một phần trong nỗ lực tâm linh của bạn là một đề xuất khả thi; như một con đường duy nhất, nó chỉ dành cho một số rất ít người.
Sadhana
Hãy ngồi một mình trong một giờ đồng hồ. Không đọc sách, không xem ti vi, không điện thoại, không giao tiếp, không gì cả. Chỉ cần xem trong suốt giờ đó, những suy nghĩ nào chi phối tâm trí bạn - về thức ăn, tình dục, xe hơi, đồ nội thất, đồ trang sức của bạn, hay bất cứ thứ gì khác. Nếu bạn thấy mình nghĩ về con người hoặc vật chất một cách nhầm lẫn, thì sự đồng nhất của bạn về cơ bản là với thân thể của bạn. Nếu những suy nghĩ của bạn là về những gì bạn muốn làm trong thế giới này, thì sự đồng nhất của bạn về cơ bản là với tâm trí của bạn. Tất cả những thứ khác chỉ là một tập hợp phức tạp của hai khía cạnh này. Đây không phải là một sự phán xét giá trị. Đó chỉ là một cách để biết bạn đang ở giai đoạn nào của cuộc đời. Tốc độ bạn muốn tiến hóa phụ thuộc vào lựa chọn của chính bạn.

Soak the Intellect in Awareness

Trong hệ thống phân loại của yoga, tâm trí có mười sáu khía cạnh. Mười sáu khía cạnh này rơi vào bốn loại. Có chiều kích phân biệt hoặc khía cạnh phân biệt của tâm trí hay trí tuệ (buddhi); chiều kích tích lũy của tâm trí, hay trí nhớ (manas), thu thập thông tin; và cái được gọi là nhận thức (chitta), vượt ra ngoài cả trí tuệ và trí nhớ. Chiều kích thứ tư, ahankara, chúng ta đã thảo luận trước đây - khía cạnh của tâm trí từ đó bạn rút ra cảm giác bản ngã của mình.
Chiều kích đầu tiên - trí tuệ, buddhi - rất quan trọng cho sự sống còn của bạn. Bạn có thể phân biệt một người với một cây chỉ vì trí tuệ của bạn đang hoạt động. Bạn biết rằng bạn phải đi qua cửa, chứ không qua tường, chỉ vì trí tuệ của bạn đang hoạt động. Nếu thiếu chiều kích phân biệt này, bạn sẽ không biết cách sống sót trên hành tinh này. Ở những cấp độ phức tạp và tinh vi hơn, trí tuệ đã đóng góp rất lớn cho nền văn hóa và nền văn minh của con người.
Tuy nhiên, vấn đề của thời đại chúng ta là trí tuệ đã đóng một vai trò quá quan trọng. Nền giáo dục hiện đại đã khuyến khích một sự phát triển hoàn toàn lệch lạc về khía cạnh này của tâm trí. Bản chất của trí tuệ là phân chia. Vì vậy, nhân loại đã bắt đầu cuộc hành trình về sự phân chia, phân biệt và phân tách toàn diện. Chúng ta đã chia tất cả mọi thứ. Ngay cả nguyên tử vô hình cũng đã bị phân tách.
Một khi bạn giải phóng trí tuệ, nó sẽ phân tách tất cả những gì nó gặp phải; nó không cho phép bạn ở lại hoàn toàn với bất cứ thứ gì. Mặc dù nó là một công cụ tuyệt vời cho sự sống còn, nhưng đồng thời nó cũng là một rào cản khủng khiếp đứng giữa bạn và trải nghiệm của bạn về sự thống nhất của cuộc sống.
Làm thế nào để chúng ta giải quyết vấn đề này?
Yoga cung cấp cho chúng ta một cách. Trong thời đại chúng ta, đó không chỉ là một chiến lược hữu ích; có lẽ đó là cơ hội duy nhất của chúng ta để đảo ngược một hành trình dường như đang đẩy chúng ta thẳng đến chỗ tự huỷ diệt.
Trí tuệ đang trở thành rào cản bởi vì bạn vẫn luôn nhúng nó vào phần tích lũy của tâm trí - trí nhớ của bạn, manas. Hãy tự kiểm tra điều này. Bạn sẽ thấy rằng mọi suy nghĩ nảy sinh trong tâm trí đều có nguồn gốc từ dữ liệu mà bạn đã tích lũy. Dữ liệu có thể được thu thập một cách có ý thức hoặc vô thức. Dù sao đi nữa, về cơ bản điều này có nghĩa là trí tuệ của bạn luôn chìm đắm trong quá khứ. Trong tình trạng như vậy, không có gì mới có thể xảy ra. Và vì vậy, trí tuệ mất đi sự sắc bén của nó và trở thành một cái bẫy.
Phần tích lũy của tâm trí, nói một cách đơn giản, chỉ là thùng rác của xã hội. Đó chỉ là một đống ấn tượng mà bạn đã gom góp từ bên ngoài. Bất cứ ai bạn gặp phải cũng nhét thứ gì đó vào đầu bạn và đi mất: cha mẹ, thầy cô, bạn bè, kẻ thù, nhà giảng đạo, người dẫn chương trình tin tức trên TV, gần như tất cả mọi người. Bạn không có lựa chọn về ai để nhận từ đấy và ai để không nhận. Ngay cả khi bạn nói "Tôi không thích người này", bạn thường sẽ nhận được nhiều thứ từ người đó hơn bất cứ ai khác! Bạn có khả năng xử lý thông tin bạn nhận được, nhưng đó là tất cả. Khả năng chỉ tái chế rác thải mà bạn đã nhặt được là tất cả những gì mà trí tuệ hùng mạnh của con người đã bị thu hẹp lại.
Cuộc tấn công thông tin mà tâm trí bạn nhận được hàng ngày chỉ đến với bạn thông qua năm giác quan của bạn. Như chúng ta đã thấy trước đây, các giác quan của bạn luôn nhận thức mọi thứ chỉ trong sự so sánh. Nơi có sự so sánh, luôn luôn có đối đãi. Giả sử tôi chỉ cho bạn bàn tay của tôi. Trong khi bạn có thể nhìn thấy một mặt, bạn không thể nhìn thấy mặt kia. Nếu tôi chỉ cho bạn mặt kia, bạn sẽ không thể nhận thức được mặt đầu tiên này. Nhận thức của con người thông qua các giác quan luôn luôn là từng mảnh. Nó có thể cho bạn một ảo giác về sự toàn vẹn nhưng không bao giờ có thể thấu hiểu toàn bộ.
Khi bạn nhúng trí tuệ của mình vào chiều kích hạn chế, phân mảnh, tích lũy này của tâm trí, bạn rút ra những kết luận hoàn toàn méo mó về cuộc sống. Càng nhiều người đắm chìm trong suy nghĩ, họ càng trở nên vô vui. Đáng buồn thay. Nhưng hãy để tôi nói rõ: suy nghĩ tự thân không phải là vấn đề. Những người suy nghĩ rõ ràng nên hạnh phúc. Thật không may, đối với nhiều người, càng nghĩ nhiều, họ càng trở nên bất lực trong việc mỉm cười! Vấn đề chỉ là họ đã làm nô lệ năng lực phân biệt của mình cho những giới hạn của nhận thức giác quan.
Nhưng cùng một trí tuệ đó có thể được sắc bén hơn nếu bạn cho phép nó ngâm trong khía cạnh khác của tâm trí - nhận thức của bạn, chitta. Nếu bạn muốn đạt đến bản chất tối thượng của mình thông qua tâm trí, bạn cần làm cho trí tuệ thực sự có khả năng phân biệt, theo nghĩa tối thượng. Điều này không có nghĩa là chia mọi thứ thành tốt và xấu, đúng và sai, cao và thấp, thiên đường và địa ngục, thiêng liêng và tầm thường. Thay vào đó, tất cả những gì nó có nghĩa là học cách phân biệt cái thực từ cái ảo, cái gì là sự thật tồn tại từ cái gì là sự thật tâm lý.
Nếu bạn ngâm trí tuệ của mình trong nhận thức của bạn, chiều kích phân biệt của tâm trí có thể biến thành một công cụ giải thoát kỳ diệu. Nó có thể trở nên sắc bén như lưỡi dao, cắt đứt ranh giới giữa cái thật và không thật, và đưa bạn tới một chiều kích khác của cuộc sống.
Hãy học cách đặt trí tuệ của bạn trong vỏ nhận thức của bạn thay vì trong túi trí nhớ và sự đồng nhất. Một khi làm được điều đó, công cụ phi thường này có thể xẻ đường tiến tới cái tối thượng một cách nhẹ nhàng.
Sadhana
Nếu bạn cố ý đi trên dây, bạn không có lựa chọn nào khác ngoài việc phải tỉnh thức. Nếu trí tuệ của bạn luôn chọn lựa giữa tốt và xấu, nó đã trở thành một trí tuệ thiên vị. Và khi nó bận rộn sàng lọc thế giới thành tốt và xấu, chắc chắn bạn sẽ rơi khỏi dây. Đừng hiểu đi trên dây theo nghĩa đen. Bạn có thể thử đem một sự chính xác nhất định vào các chuyển động thể chất của cơ thể. (Nếu bạn có thực hành hatha yoga, điều này sẽ xảy ra dù sao.) Ví dụ, nếu bạn nhìn thấy một đường thẳng trên sàn, hãy thử đi hoàn toàn thẳng theo đường đó, duy trì một tư thế đi thoải mái. Điều này không phải là để tự ý thức, mà là để trở nên chính xác hay đúng đắn. Hãy thử điều này với cơ thể bạn và xem. Đem sự chính xác vào mọi chuyển động, mọi cử chỉ. Đây là một cách để nhúng trí tuệ của bạn vào nhận thức.

Awareness Is Aliveness

Chúng ta muốn nói gì với từ "nhận thức" (awareness)? Nó ngụ ý điều gì? Và làm thế nào để chúng ta tiếp cận nó?
Trước hết, hãy để chúng ta làm một sự phân biệt quan trọng: nhận thức không phải là sự tỉnh táo trí tuệ. Sự tỉnh táo trí tuệ chỉ nâng cao khả năng sống sót của bạn trong thế giới. Đó là sự tỉnh táo giống như con chó - hữu ích trong việc bảo vệ bản thân nhưng không phải trong việc mở rộng bản ngã. Nhận thức không phải là điều gì bạn làm. Nhận thức là cái mà bạn đang là. Nhận thức là sự sống động.
Chiều kích của tâm trí mà các xã hội hiện đại đã hoàn toàn bỏ qua một cách nguy hiểm chính là nhận thức, hay chitta. Đây là trí tuệ hoàn toàn trong sạch, không bị ô nhiễm bởi trí nhớ. Đây là chiều kích sâu nhất của tâm trí và là chiều kích kết nối bạn với cái gì là nền tảng của sự sáng tạo. Khi bạn tiếp xúc với chiều kích này, bạn ở trong trạng thái nhận thức tăng cao, cho phép bạn hoàn toàn tỉnh thức và say đắm cùng một lúc - và hoàn toàn không có bất kỳ kích thích bên ngoài nào! Khi bạn học cách tiếp cận chitta, trạng thái hạnh phúc là hoàn toàn tự nhiên.
Ngủ, thức, chết - tất cả đều chỉ là các mức độ khác nhau của nhận thức. Giả sử bạn đang ngủ gật và có người lay tỉnh bạn. Bùm! Toàn bộ thế giới quay trở lại trong một khoảnh khắc! Đó không phải là điều nhỏ. Bạn đã tái tạo toàn bộ sự hiện hữu ngay lập tức. Thế giới, cái mà đã bị xóa sổ trong trải nghiệm của bạn, lại hiện về. Không phải trong bảy ngày - chỉ trong một khoảnh khắc mà thôi.
Làm thế nào bạn biết liệu thế giới hiện hữu hay không? Chỉ thông qua trải nghiệm của bạn mà thôi. Không có bằng chứng nào khác. Vì vậy, nhận thức là cái có thể tạo ra hoặc xóa sổ sự hiện hữu này. Đó là phép màu của nhận thức.
Bạn có thể đẩy nhận thức của mình lên các cấp độ khác nhau. Khi bạn nâng nó lên cao hơn nữa, những chiều kích hiện hữu hoàn toàn mới mở ra trong trải nghiệm của bạn. Những thế giới mà không ai đã tưởng tượng trong những giấc mơ hoang dã nhất của họ trở thành hiện thực sống động với bạn.
Khi bạn ngủ, thế giới không tồn tại bởi vì bạn phần lớn không có nhận thức. Nhưng ngay cả khi ngủ, bạn cũng không hoàn toàn vô nhận thức. Sự khác biệt giữa một người đang ngủ và một người đã chết là ở mức độ nhận thức. Tương tự, giữa một người tỉnh thức và một người đã giác ngộ hoặc khai sáng, cũng có sự khác biệt. Một người khai sáng cũng ngủ, nhưng đã khống chế được rất nhiều nhận thức để có một phần nào đó của họ không ngủ. Các giác quan đóng lại, cơ thể nghỉ ngơi một chút, nhưng tất cả những thứ khác đều bật. Điều này là bởi vì nhận thức đã được nâng lên một cấp độ khác.
Nhận thức là một quá trình toàn diện, một cách ôm trọn toàn bộ hiện hữu này. Bạn không thể làm được điều đó, nhưng bạn có thể tạo ra các điều kiện phù hợp để nó xảy ra. Đừng cố gắng để trở nên có nhận thức. Điều đó sẽ không có tác dụng. Nếu bạn giữ cho thân thể, tư duy, cảm xúc và năng lượng của mình đều được đặt đúng vị trí, nhận thức sẽ bừng nở. Bạn sẽ trở nên sống động hơn rất nhiều so với lúc này.
Khi bạn có nhận thức ý thức, bạn sẽ được tiếp cận với chiều kích vi tế nhất của vật chất, hay akash. Như chúng ta đã thấy trước đây, vũ trụ chỉ là một vở kịch năm yếu tố - nước, lửa, đất, khí và ether (akash). Sự sáng tạo chỉ là một trò vui đùa của năm yếu tố này. Chính ether mà chúng ta gọi là "akash" trong thuật ngữ yoga, và mỗi con người đều có một chiều kích nhất định của nguyên tố thứ năm này xung quanh mình. Trong khi các nguyên tố khác nằm trong cơ thể, thì chiều kích akash hoặc ether bao trùm lấy thân xác - thường trong phạm vi từ 18 đến 21 inch. Bởi vì nguyên tố này vẫn còn thuộc vật chất, nó chứa đựng thông tin. Bất cứ điều gì xảy ra ở một mức độ cường độ hoặc sâu sắc nhất định trong cuộc đời của bạn đều được khắc ghi vào lĩnh vực akash xung quanh bạn.
Khi bạn có được khả năng tiếp cận ý thức với nhận thức của mình, bạn sẽ tiếp cận được chiều kích akash xung quanh cơ thể, cũng như chiều kích akash xung quanh hành tinh, hệ mặt trời và toàn bộ vũ trụ. Mà không cần bất kỳ công cụ công nghệ hiện đại nào, các bậc tiền nhân ở Ấn Độ và một số nơi khác trên thế giới đã tích lũy một lượng kiến thức đáng kinh ngạc về vũ trụ. Tất cả những điều này đều được rút ra thông qua chiều kích chidakash, hay chiều kích akash của trí tuệ chúng ta.
Một khi bạn tiếp xúc với nhận thức của mình, bạn không cần phải cố gắng để thực hiện bất cứ điều gì. Bạn thậm chí không cần ước mơ hay mong muốn, bởi vì điều tốt đẹp nhất có thể xảy ra với bạn sẽ xảy ra. Trong lore yoga, người ta nói rằng khi bạn học cách tiếp cận chiều kích này, bạn đã trở thành chủ nhân của đấng thiêng liêng! Đức Chúa Trời sẽ làm việc cho bạn từ giờ trở đi. Điều này đúng là có nghĩa gì? Điều này có nghĩa là một khi bạn tách mình khỏi tính bắt buộc của thông tin di truyền và nghiệp báo của chính mình, cuộc sống sẽ trở nên nhẹ nhàng, linh hoạt, siêu dễ dàng. Đây là một chiều kích vượt ra ngoài trí tuệ, ngoài sự đồng nhất, ngoài trí nhớ, ngoài sự phán xét, ngoài nghiệp, ngoài mọi loại chia rẽ. Đây là trí tuệ của chính sự hiện hữu, trong đó cuộc sống luôn diễn ra chính xác theo cách nó phải diễn ra, với sự dễ dàng tuyệt đối và không gì lay chuyển được.
Sadhana
Nếu bạn có nhận thức tại thời điểm chết, bạn cũng sẽ có nhận thức bên kia cái chết. Hãy bắt đầu thực hành với giấc ngủ. Ngủ chỉ là cái chết tạm thời. Mỗi đêm bạn được ban cho một khả năng tuyệt vời - khả năng nhận thức về chiều kích bên kia sự chết.
Bạn có thể thử thí nghiệm này tối nay. Tại thời điểm bạn chuyển từ trạng thái tỉnh sang ngủ, hãy cố gắng giữ nhận thức. Bài tập này có thể thực hiện trên giường. Nếu bạn có thể nhận thức được khoảnh khắc cuối cùng khi bạn chuyển từ tỉnh sang ngủ, bạn sẽ có nhận thức suốt giấc ngủ của mình.
Bạn sẽ thấy đó là rất nhiều công việc. Vì vậy, đây là điều khác bạn có thể làm. Nếu bạn quen dùng báo thức để thức dậy, hãy thay thế nó bằng một âm thanh, một giai điệu, hoặc một câu tụng nhắc nhở bạn về nhận thức của mình. Bạn có thể dễ dàng huấn luyện bản thân tạo ra sự liên kết này. Nó có thể trở thành một tiếng báo thức cho nhận thức của bạn.
Tất nhiên, bạn không thể sử dụng đồng hồ báo thức để đi ngủ! Nhưng sự thật là, trừ khi bạn hoàn toàn tự tách ly khỏi cơ thể của mình, sẽ không dễ để di chuyển một cách có ý thức từ trạng thái tỉnh sang ngủ. Khoảnh khắc đầu tiên có thể xảy ra khi bạn thức dậy, hãy xem liệu bạn có thể trở nên có ý thức về một thứ gì đó hay không - hơi thở của bạn hoặc cơ thể của bạn chẳng hạn. Điều này sẽ giúp ích cho bạn sau này khi bạn muốn đi ngủ.
Nếu bạn đạt được việc thức dậy với nhận thức và chuyển từ trạng thái tỉnh sang ngủ trong nhận thức, bạn sẽ trở nên bất tử. Điều này có nghĩa là khi đến lúc phải từ bỏ thân xác, bạn sẽ làm điều đó một cách hoàn toàn tỉnh táo. Ngay cả khi chỉ đến gần khoảnh khắc đó, nó cũng sẽ thay đổi cách thức hoạt động của cơ thể và tâm trí bạn, và sẽ làm thay đổi chất lượng cuộc sống của bạn một cách kỳ diệu.

Knowing Without Thought

Bạn đã bao giờ quan sát tận mắt một tổ ong chưa? Cho dù bạn đã nghiên cứu đến cấp độ cao nhất của kỹ thuật, vẫn còn điều gì đó để học hỏi từ một tổ ong. Thật là một kiệt tác kỹ thuật tuyệt vời! Đây quả thực là tòa chung cư tốt nhất mà bạn có thể tưởng tượng, được thiết kế và xây dựng tỉ mỉ, và kiên cố một cách đáng ngạc nhiên. Trong bất kỳ điều kiện thời tiết nào, bạn cũng chưa bao giờ thấy một tổ ong rơi khỏi cây, phải không?
Mặc dù là một tác phẩm đáng ngưỡng mộ, nhưng liệu ong có sơ đồ kỹ thuật trong đầu chúng không? Không. Những kế hoạch này nằm trong cơ thể chúng. Chúng biết chính xác phải làm gì nhờ một bản thiết kế trong hệ thống của mình.
Tri thức tâm linh hay "sự hiểu biết" luôn được truyền đạt theo cách này - không phải bằng suy nghĩ, không phải bằng lời nói, mà theo cùng một cách mà ong truyền đạt sự hiểu biết về cách xây dựng tổ ong xuyên qua các thế hệ. Một khi "sự hiểu biết" này được truyền đạt hay "tải xuống", thì mọi thứ bạn cần biết đều có sẵn bên trong bạn. Khi bạn tải một loại phần mềm nào đó vào máy tính của mình, bạn không cần phải hiểu tất cả cách nó hoạt động. Bạn không cần đọc từng từ được viết trong phần mềm đó. Bạn bấm một phím, nó cho ra một kết quả; phím khác, kết quả khác. Đột nhiên, bạn có một hiện tượng khác hẳn.
Tôi phân biệt tri thức và sự hiểu biết. Tri thức về cơ bản là thông tin tích lũy. Tất cả thông tin chỉ liên quan đến bản chất vật lý của sự hiện hữu. Trong khi đó, sự hiểu biết là một trí tuệ sống động. Có hay không có bạn, nó vẫn tồn tại. Bạn có thể thuộc về nó hoặc không: đó là lựa chọn duy nhất của bạn.
Có một trí tuệ bẩm sinh bên trong bạn mà, như chúng ta đã thấy ở trên, có khả năng biến một miếng bánh mì thành một con người. Máy móc tinh vi nhất, bao gồm cả bộ não, đều được tạo ra bởi trí tuệ bẩm sinh này. Ngay bây giờ, bạn chỉ đang cố gắng sử dụng một phần nhỏ của bộ não mình, và bạn cho rằng đó là trí tuệ. Không phải. Có điều gì đó bên trong bạn có thể tạo ra toàn bộ bộ não con người với tất cả sự phức tạp và năng lực đáng ngạc nhiên của nó. "Điều gì đó" đó hoạt động theo một cách hoàn toàn khác. Ví dụ, tôi không suy nghĩ bằng đầu mà bằng từng tế bào trong cơ thể. Điều này khiến suy nghĩ của tôi trở thành một quá trình hữu cơ, liền mạch và toàn diện. Có một mức độ tích hợp nhất định về nó, bởi vì nó liên quan đến toàn bộ bản thân tôi. Tôi không có nhiều suy nghĩ trong đầu, trừ khi tôi chọn suy nghĩ.
Không có gì trong sự hiện hữu này bị lệch khỏi vị trí. Chỉ có trong xã hội loài người, mọi thứ mới bị lệch khỏi vị trí. Giữa phần này của sự sống và phần kia có thể so sánh. Nhưng đối với trí tuệ đang làm nên mọi sự sống, không có ngữ cảnh, không có so sánh, bởi vì không có cái gì khác. Bạn không thể nói liệu nó có ở đúng vị trí hay không - nó luôn luôn ở đúng vị trí. Không có cách nào khác cho nó có thể tồn tại.
Và việc theo đuổi yoga chính là điều này: chuyển từ một trí não nhỏ bé chứa đựng thông tin sang một vũ trụ trí tuệ. Thật là một lựa chọn bi thảm khi con người thường dừng lại ở sự hữu hạn của bộ não con người thay vì vũ trụ tri thức vô hạn.
Sadhana
Hãy cố gắng gỡ bỏ khỏi tâm trí ý tưởng rằng suy nghĩ là trí tuệ. Toàn bộ quá trình sáng tạo, từ một nguyên tử đơn lẻ đến vũ trụ, là một biểu hiện tuyệt vời của trí tuệ. Ngay bây giờ trong chính cơ thể bạn, có một trí tuệ đang nhộn nhịp mà chính là nguồn gốc của sự sáng tạo. Với trí thông minh mà bạn đánh giá quá cao, bạn có thể hiểu hoạt động của một tế bào duy nhất trong cơ thể mình một cách trọn vẹn không? Bước đầu tiên để chuyển từ cái bẫy của trí thông minh sang vòng ôm của một trí tuệ lớn hơn là nhận ra rằng mọi khía cạnh của cuộc sống - từ một hạt cát đến ngọn núi, từ một giọt nước đến đại dương, từ nguyên tử đến vũ trụ - đều là biểu hiện của một trí tuệ lớn lao hơn nhiều so với trí thông minh nhỏ nhen của bạn. Nếu bạn có thể bước qua bước đầu tiên này, cuộc sống sẽ bắt đầu nói chuyện với bạn theo cách chưa từng có.

Believing versus Seeking

Có một lần xảy ra... Vào một ngày nọ, hai người Ailen đang làm việc trên đường phố, trước một nhà thổ tại London. Họ nhìn thấy một nhà truyền giáo Tin lành đi tới. Ông ta kéo cao cổ áo, cúi đầu và lẳng lặng trồ vào nhà thổ.
Hai người đàn ông nhìn nhau và nhún vai. "Thấy không, bạn có thể mong đợi điều gì khác từ người Tin lành?"
Họ tiếp tục làm việc. Sau một lúc, một rabbi đi ngang qua. Ông ta quấn một chiếc khăn quàng cổ, gần che khuất khuôn mặt. Ông cũng lách vào nhà thổ. Những người đàn ông đau lòng và lắc đầu buồn bã. "Điều gì đã xảy ra vậy? Thời buổi đã xấu đi. Một người tôn giáo trong nhà thổ! Tại sao lại có chuyện này?"
Sau một lúc, vị giám mục địa phương cũng đi tới. Ông ta nhìn ngó xung quanh, siết chặt áo choàng và trồ vào nhà thổ.
Một người quay sang người kia nói: "Chắc có cô gái nào đó đang bệnh nặng lắm."
Ngay khi bạn bị đồng hóa mạnh mẽ, bạn sẽ mất đi quan điểm về cuộc sống! Quan niệm về đúng sai, tốt xấu đều là những cấu trúc tinh thần của bạn. Chúng không liên quan gì đến cuộc sống tự thân. Điều được coi là đạo đức cách đây 100 năm thì ngày nay là không thể chấp nhận được. Những gì bạn nghĩ là rất tốt, con cái bạn lại khinh miệt. Quan niệm tốt xấu của bạn chỉ là một mức độ định kiến nhất định về cuộc sống.
Ngay lúc bạn bị đồng hóa với những quan niệm đạo đức hạn hẹp của mình, bạn hoàn toàn bị méo mó. Trí thông minh của bạn hoạt động xoay quanh những sự đồng hóa này theo một cách khiến bạn không bao giờ nhìn thấy thế giới như nó vốn có. Nếu bạn muốn tinh thần tâm linh tràn vào cuộc sống, điều đầu tiên bạn phải làm là gạt bỏ những quan niệm cứng nhắc về đức hạnh và tội lỗi, và học cách nhìn nhận cuộc sống theo đúng cách nó vốn có.
Một trong những vấn đề lớn nhất trên thế giới ngày nay là ngay từ khi còn nhỏ, một hệ thống đạo đức cứng nhắc đã được ấn đạt vào tâm trí con người. Bất cứ điều gì bạn coi là tốt, bạn tự nhiên bị đồng hóa với nó. Bất cứ điều gì bạn coi là xấu, bạn tự nhiên xa lánh nó. Sự hấp dẫn và đề kháng này là cơ sở của mọi sự đồng hóa mạnh mẽ. Bản chất của tâm trí con người là bất cứ điều gì bạn đề kháng sẽ chi phối nó. Những nhà đạo đức và người rao giảng đã bắt nhân loại trong nhiều thế hệ phải tránh xa "tư tưởng xấu xa". Đó là một chiến lược chắc chắn để đạt được hiệu quả ngược lại! Bây giờ, nếu bạn cố gắng kháng cự với cái mà họ gọi là "tư tưởng xấu xa" đó, nó sẽ trở thành một công việc toàn thời gian. Không có gì khác diễn ra trong đầu bạn nữa.
Ý tưởng về sự cao quý đạo đức đã là nguồn gốc của quá nhiều hành động phi nhân tính không thể bỏ qua. Hầu hết những người tin rằng họ có đức hạnh thì rất khó chung sống. Ngoài ra, họ dành phần lớn cuộc đời để cố gắng tránh những gì họ coi là "sai trái" hay "tội lỗi". Điều đó thường có nghĩa là họ luôn nghĩ về nó. Tránh né điều gì đó không phải là tự do khỏi nó. Đạo đức như vậy dựa trên sự loại trừ. Trong khi đó, tinh thần tâm linh sinh ra từ sự bao gồm.
Bản chất cốt lõi của nhân tính chúng ta đã bị đè nén và xuyên tạc đến mức người ta phải dùng thay thế là "đạo đức" để mang lại một chút trật tự và lý trí cho cuộc sống. Điều này đã xảy ra vì chúng ta không làm gì để giữ cho nhân tính của mình tích cực. Nếu nhân tính của bạn đang tích cực, sẽ không cần đến đạo đức.
Đạo đức luôn khác nhau giữa mỗi người, tùy theo thời gian, địa điểm, tình huống - và sự thuận tiện. Nhưng bất cứ khi nào và ở đâu trên thế giới nhân tính tìm được cách bày tỏ, nó luôn giống nhau và sẽ mãi như vậy. Ở mức độ nông cạn, về các giá trị, đạo đức và luân lý, mỗi người chúng ta có thể khác nhau. Nhưng nếu bạn biết cách thấu đến sâu trong con người để chạm vào nhân tính này, tất cả chúng ta đều giống nhau.
Để ấn đạt đạo đức, bạn không cần bất kỳ sự liên quan nào với con người; bạn chỉ cần ban hành các mệnh lệnh: "Hãy tốt; nói năng lịch sự; nếu nói năng bằng lửa giận, hậu quả sẽ rất khủng khiếp", v.v... Nhưng nếu bạn muốn thức tỉnh nhân tính trong một người, cần nhiều sự liên quan hơn. Điều đó có nghĩa là hiến dâng chính bản thân mình.
Đạo đức đáng giá vì nó giúp đảm bảo trật tự xã hội, nhưng nó có khả năng gây ra đại loạn nội tâm. Vì không ai có thể sống theo các chuẩn mực đạo đức được quy định bởi hầu hết các tôn giáo, đa số nhân loại sống trong trạng thái tội lỗi, xấu hổ và sợ hãi dai dẳng. Đây là một sự tồn tại tàn tật đáng buồn. Nhân tính cũng sẽ mang lại trật tự xã hội, nhưng nó không cần bất kỳ sự ép buộc bên ngoài nào.
Hãy liệt kê tất cả những điều mà các tôn giáo lớn trên thế giới gọi là "tội lỗi", và bạn sẽ thấy rằng chỉ cần tồn tại cũng là một tội lỗi. Nếu bạn được sinh ra thì đó là tội lỗi; nếu bạn có kinh nguyệt, đó là tội lỗi; nếu bạn giao hợp, đó là tội lỗi. Quên đi tất cả những điều này, ngay cả khi bạn chỉ ăn một miếng socola, bạn cũng có thể phạm tội. Vì chính quá trình sự sống là tội lỗi, nên bạn sống trong tội lỗi và sợ hãi dai dẳng. Nếu con người không bị ám ảnh bởi nỗi sợ hãi và tội lỗi, các đền chùa, nhà thờ trên thế giới sẽ không đông đúc như hiện nay. Nếu bạn tự nhiên vui vẻ, bạn sẽ ra ngồi trên bãi biển, hoặc lắng nghe tiếng lao xao của lá cây. Chỉ vì các tôn giáo đã truyền đạt một cảm giác sợ hãi và xấu hổ như vậy nên bạn cảm thấy xấu hổ với chính sinh lý của mình! Bây giờ bạn phải đi đến nơi được coi là "thánh thiện" để rửa sạch nó đi.
Con người sẽ luôn tìm cách đảo lộn các giá trị, đạo đức và luân lý. Nhưng khi bạn tự nhiên vui vẻ, bạn tự nhiên dễ chịu với thế giới xung quanh. Tâm linh không có nghĩa là tách khỏi cuộc sống; mà có nghĩa là trở nên sống động tới tâm huyết, theo cách trọn vẹn nhất có thể. Độ tuổi tác tăng lên, khả năng vận động thể chất có thể suy giảm, nhưng mức độ hạnh phúc và sống động không nhất thiết phải giảm đi. Nếu mức độ hạnh phúc và sống động của bạn đang suy giảm, thì nghĩa là bạn đang tự tử từng phần một.
Đáng buồn thay, ngày nay đủ loại hệ tư tưởng tin ngưỡng đều được xem là tâm linh. Quá trình tâm linh luôn là một cuộc tìm kiếm. Có sự khác biệt đáng kể giữa tin tưởng và tìm kiếm. Tin tưởng có nghĩa là bạn đã giả định điều gì đó mà bạn không biết; tìm kiếm có nghĩa là bạn đã nhận ra rằng mình không biết. Điều này mang lại một lượng lớn sự linh hoạt. Ngay lúc bạn tin tưởng điều gì, bạn đem lại một sự cứng nhắc nhất định vào chính quá trình sự sống mà bạn đang sống. Sự cứng nhắc này không chỉ là thái độ; nó len lỏi vào mọi khía cạnh của cuộc đời bạn và là nguyên nhân của một lượng lớn đau khổ trên thế giới. Xã hội loài người phản ánh trải nghiệm nội tâm của con người. Tạo ra những con người linh hoạt và sẵn sàng nhìn nhận mọi thứ một cách mới mẻ, không có định kiến, thay vì bị kẹt trong những niềm tin và ý kiến, chắc chắn sẽ tạo ra một xã hội khác loại.
Yoga là một phương pháp đã hoạt động tuyệt vời đối với tôi, và với hàng triệu người khác. Đó là một phương pháp hoàn toàn khoa học, không xuất phát từ niềm tin hay lòng tin, mà từ một sự hiểu biết sâu sắc về cơ chế con người. Nó cũng không đến từ một cảm giác lạc quan ngây thơ nào. Tiền đề rất đơn giản: nếu bạn có một hạt giống tốt và nếu bạn tạo ra môi trường thích hợp, nó sẽ nẩy mầm. Tạo ra môi trường thích hợp về thể chất và tinh thần là tất cả công việc cần làm. Bạn không phải làm gì khác. Không cần dạy đạo đức, không cần bài giảng siêu hình. Nếu nhân tính của bạn được khơi dậy, bạn là một con người tuyệt vời.
Tất cả những gì được coi là tiêu cực trên thế giới thực ra bắt nguồn từ sự hạn chế. Một ý thức về bản ngã hạn hẹp mà chúng ta tự gán cho chính mình là điều thiết lập "tôi" đối lập với "kẻ khác". Chính trong khoảng trống chia cách và tách biệt này mà mọi tội ác và tiêu cực sinh ra. Vì vậy, nỗ lực hướng tới vô hạn là một sự bảo đảm chống lại mọi khuynh hướng tiêu cực. Với tư cách là một chủng tộc, nhân loại hiện nay cần giải phóng cuộc sống, thay vì kiểm soát nó. Từ giới hạn đến giải phóng - đây là con đường đi.

The Wishing Tree

Tâm trí của bạn có thể ở năm trạng thái khác nhau. Nó có thể ở trạng thái đớn hèn - nghĩa là, nó không được kích hoạt; nó ở trạng thái sơ khai. Nếu bạn kích hoạt năng lượng cho nó, nó trở nên hoạt động nhưng lan man. Nếu bạn kích hoạt thêm, nó không còn lan man nữa mà bắt đầu dao động. Nếu bạn kích hoạt thêm nữa, nó trở nên tập trung. Và nếu bạn tiếp tục kích hoạt nó, nó sẽ trở nên có ý thức. Và nếu tâm trí của bạn có ý thức, đó là phép màu; là một điều kỳ diệu; là một cây cầu dẫn đến cái bên kia.
Tâm trí đớn hèn không phải là vấn đề. Người nào rất đơn giản và trí thông minh vẫn chưa nổi bật thì không gặp rắc rối gì. Anh ta ăn ngon và ngủ ngon. Chỉ có những người nghĩ quá nhiều mới không ăn và ngủ được đàng hoàng! Những người đơn giản thực hiện tất cả các hoạt động của cơ thể tốt hơn nhiều so với những người được gọi là tri thức trên thế giới. Có một sự bình an nhất định trong họ vì bạn cần một chút thông minh để tạo ra rối loạn và hỗn loạn. Một tâm trí đớn hèn gần với bản chất động vật hơn là con người.
Ngay lúc bạn bơm thêm một chút năng lượng, tâm trí trở nên hoạt động, nhưng thường là lan man. Khi một số người bắt đầu thực hành tâm linh, họ có thể trải nghiệm một mức độ sôi nổi mới mà họ không thể kiểm soát, trừ khi họ ở trong môi trường thích hợp. Họ có thể diễn giải sự sôi nổi tinh thần này, được cung cấp năng lượng mới cho hệ thống, là rối loạn. Có một sự hoảng loạn phổ biến trong con người, khuynh hướng sợ hãi mọi thứ mới mẻ. Nhưng trên thực tế, tất cả những gì họ đang làm là chuyển từ sự đờ đẫn sang một mức độ sống động cao hơn.
Một khi những người có tâm trí rất lan man bắt đầu thực hành tâm linh, họ sẽ đạt đến nơi mà tâm trí trở nên ít lan man hơn. Nhưng bây giờ nó bắt đầu dao động - một ngày nó di chuyển theo chiều này; ngày khác theo chiều kia. Tuy nhiên, đây là một sự cải thiện lớn so với tình trạng lan man, khi tâm trí di chuyển mỗi khoảnh khắc qua mười nơi khác nhau.
Nếu tâm trí đã dao động và được kích hoạt thêm, thì dần dần nó trở nên tập trung, hay như chúng ta gọi trong yoga là "nhất điểm". Đó là tốt hơn nhiều so với trạng thái trước đó. Nhưng trạng thái cao nhất là khi tâm trí trở nên có ý thức. Về mặt công cụ, không phải máy tính, xe hơi hay tàu vũ trụ của bạn, mà chính tâm trí con người mới là điều kỳ diệu nhất - nếu bạn biết sử dụng nó một cách có ý thức. Lý do tại sao thành công đến một cách dễ dàng và tự nhiên với một người, nhưng lại là một cuộc đấu tranh với người khác, về cơ bản là điều này: một người đã tổ chức tâm trí của mình để suy nghĩ theo cách anh ta muốn, và người kia lại suy nghĩ trái với lợi ích của chính mình.
Một tâm trí con người đã được thiết lập vững chắc được gọi là kalpavriksha, hay cội cây ban ơn, ban bất cứ điều ước nào. Với tâm trí như vậy, bất cứ điều gì bạn yêu cầu cũng trở thành hiện thực. Tất cả những gì bạn cần làm là phát triển tâm trí đến mức độ nó trở thành cây ban ơn, thay vì nguồn gốc của sự điên cuồng. Một tâm trí có thể biểu hiện bất cứ điều gì nó chọn được mô tả trong yoga là ở trạng thái samyukti. Đây là một sự khéo léo phát sinh từ sự quân bình.
Một khi suy nghĩ của bạn được tổ chức, cảm xúc của bạn cũng sẽ được tổ chức. Dần dần, năng lượng và cơ thể của bạn cũng được tổ chức theo cùng một hướng. Tuy nhiên, trình tự bạn giải quyết các khía cạnh này có thể thay đổi, tùy thuộc vào điều gì bạn sẵn sàng. Xét theo hiện thực của ngày nay, hầu hết mọi người đều không sẵn sàng cho bất kỳ hệ thống nào trừ khi họ được thuyết phục về mặt trí năng. Cuối cùng, một khi suy nghĩ, cảm xúc, cơ thể và năng lượng của bạn được định hướng theo một chiều hướng, khả năng tạo ra và biểu hiện những gì bạn muốn là điều không thể tin nổi.
Ngày nay, khoa học hiện đại đang chứng minh rằng toàn bộ hiện hữu này chỉ là một dư âm của năng lượng, một dao động vô tận. Suy nghĩ cũng là một dư âm. Nếu bạn tạo ra một suy nghĩ mạnh mẽ và để nó thoát ra, nó sẽ luôn luôn biểu hiện chính nó. Để điều này xảy ra, điều quan trọng là bạn không được cản trở và làm suy yếu suy nghĩ của mình bằng cách tạo ra những mẫu suy nghĩ tiêu cực và tự đánh bại chính mình.
Nói chung, con người sử dụng niềm tin như một phương tiện để trục xuất những suy nghĩ tiêu cực. Tuy nhiên, một khi bạn trở thành một con người có suy nghĩ, sự hoài nghi chắc chắn sẽ nảy sinh. Với cách tâm trí của bạn được tạo ra, nếu Thượng đế xuất hiện ngay lúc này, bạn sẽ không đầu hàng ngài. Thay vào đó, bạn sẽ muốn tiến hành một cuộc điều tra để tìm hiểu liệu đây có phải là thứ chân chính hay không.
Có một lựa chọn thay thế cho niềm tin, đó là cam kết. Nếu bạn đơn giản chỉ cam kết tạo ra những gì bạn thực sự quan tâm, bây giờ một lần nữa những suy nghĩ của bạn được tổ chức theo cách không có rào cản. Những suy nghĩ của bạn dồn dập theo hướng mong muốn của bạn, và một khi điều này xảy ra, sự biểu hiện nguyện vọng của bạn là một hệ quả tự nhiên.
Để tạo ra những gì bạn thực sự quan tâm, khát vọng của bạn trước tiên phải được biểu hiện rõ nét trong tâm trí mình. Đó có phải là những gì bạn thực sự muốn không? Hãy suy nghĩ kỹ lưỡng điều này. Bao nhiêu lần trong đời bạn đã nghĩ rằng "Đây là nó rồi". Nhưng ngay khi đạt được, bạn nhận ra hoàn toàn không phải là nó! Vì vậy, trước tiên hãy khám phá xem đích thực là gì bạn muốn. Một khi điều đó rõ ràng và bạn cam kết tạo ra nó, bạn sẽ tạo ra một quá trình suy nghĩ liên tục theo hướng đó. Khi bạn duy trì một dòng suy nghĩ ổn định mà không đổi hướng, nó sẽ biểu hiện thành hiện thực trong cuộc đời bạn.
Có những quy trình yoga mà bạn có thể chạm đến một chiều kích trí tuệ khác, không bị ô nhiễm bởi ký ức, được gọi là chitta, mà chúng ta đã đề cập ở trên. Nhận ra sức mạnh của chitta được gọi là chit shakti, một quy trình đơn giản và mạnh mẽ mà qua đó bạn có thể tiếp cận ngay nguồn gốc sáng tạo bên trong mình.

The Myth of Head versus Heart

Thường hay nghe người ta nói rằng đầu lại dẫn họ đi theo một hướng còn trái tim thì hướng khác. Trong yoga, cơ sở cơ bản chúng ta thiết lập là: bạn là một người, một thực thể thống nhất. Không có sự tách biệt giữa đầu và trái tim; bạn là một tổng thể.
Trước tiên, hãy hiểu những gì được ám chỉ là "đầu" và "trái tim". Bạn thường gán suy nghĩ cho đầu và cảm xúc cho trái tim. Nhưng nếu nhìn nhận kỹ lưỡng và tuyệt đối chân thành, bạn sẽ nhận ra rằng cách bạn suy nghĩ chính là cách bạn cảm nhận. Nhưng cũng đúng là cách bạn cảm nhận chính là cách bạn suy nghĩ. Đây là lý do tại sao yoga bao gồm cả suy nghĩ và cảm xúc là một phần của cùng một manomayakosha, hay thân tâm lý.
Điều bạn thường nghĩ là "tâm trí" là quá trình suy nghĩ hay trí tuệ. Nhưng trên thực tế, tâm trí có nhiều chiều kích: một là khía cạnh logic; khía cạnh cảm xúc sâu hơn khác. Trí tuệ, như chúng ta biết, được gọi là buddhi. Chiều kích sâu hơn của tâm trí thông thường được gọi là trái tim. Nhưng trong yoga, tâm trí cảm xúc sâu hơn này được gọi là manas. Manas là một tổng hợp phức tạp của ký ức tạo hình cảm xúc theo một cách đặc biệt. Vì vậy, cách bạn cảm nhận và cách bạn suy nghĩ đều là những hoạt động của tâm trí.
Điều này khá đơn giản. Nếu tôi nghĩ rằng bạn là một người tuyệt vời, tôi sẽ có những cảm xúc ngọt ngào với bạn. Nếu tôi nghĩ bạn là một người khủng khiếp, tôi sẽ nuôi dưỡng những cảm xúc đáng ghét về bạn. Nếu bạn coi ai đó là kẻ thù và sau đó cố gắng yêu thương người đó, điều đó rất khó khăn. Đừng làm việc khó khăn với những khía cạnh đơn giản của cuộc sống.
Cách bạn suy nghĩ chính là cách bạn cảm nhận, nhưng suy nghĩ và cảm xúc dường như khác nhau trong trải nghiệm của bạn. Tại sao lại như vậy? Bởi vì suy nghĩ có một sự rõ ràng nhất định, một sự nhanh nhẹn nhất định. Cảm xúc thì chậm hơn. Hôm nay, bạn nghĩ đây là một người rất tuyệt vời và bạn có những cảm xúc ấm áp về người đó. Đột nhiên, anh ta làm điều gì đó mà bạn không thích, và bạn nghĩ anh ta thật khủng khiếp. Suy nghĩ của bạn nói rằng anh ta khủng khiếp, nhưng cảm xúc của bạn không thể thay đổi ngay lập tức. Nó phải vật lộn. Nếu bây giờ nó ngọt ngào, nó không thể trở nên cay đắng ngay trong giây phút kế tiếp. Nó cần thời gian để xoay chuyển. Nó có một quỹ đạo quay vòng rộng hơn. Tùy thuộc vào cường độ cảm xúc của bạn, có thể mất ba ngày, ba tháng hay ba năm, nhưng sau một thời gian, nó sẽ quay vòng.
Không hữu ích khi gây ra xung đột này giữa đầu và trái tim. Cảm xúc chỉ là phần đậm đặc hơn của suy nghĩ. Bạn có thể tận hưởng vị ngọt ngào của nó, nhưng phần lớn là suy nghĩ dẫn dắt cảm xúc, cho dù bạn có nhận ra hay không. Cảm xúc không hoàn toàn ổn định. Cảm xúc của bạn cũng lay động, đi lòng vòng, nhưng ít nhanh nhẹn hơn suy nghĩ. Vì nó cần nhiều thời gian hơn để thay đổi, và cường độ của nó thường lớn hơn đáng kể so với suy nghĩ, thường có vẻ như suy nghĩ và cảm xúc khác nhau. Nhưng chúng không tách rời hơn so với cây mía và nước cốt của nó.
Đối với trải nghiệm của hầu hết mọi người, suy nghĩ không mãnh liệt bằng cảm xúc. (Thường bạn không suy nghĩ mạnh mẽ như cách bạn tức giận chẳng hạn.) Nhưng nếu bạn tạo ra một suy nghĩ đủ mạnh mẽ, nó cũng có thể làm bạn choáng ngợp. Có lẽ chỉ 5-10% dân số có khả năng tạo ra loại suy nghĩ mạnh mẽ đến mức không cần đến cảm xúc. 90% dân số chỉ có thể tạo ra những cảm xúc mãnh liệt bởi họ chưa bao giờ làm công việc cần thiết theo hướng ngược lại. Nhưng có những người có suy nghĩ rất sâu sắc. Họ không có nhiều cảm xúc, nhưng họ là những nhà tư tưởng sâu sắc.
Tốt nhất là không nên tạo ra những cực đoan trong chính bạn. Điều đó dẫn đến nội chiến và tâm thần phân liệt. Suy nghĩ và cảm nhận không khác nhau. Một thứ thì khô khan. Thứ khác thì đậm đà. Hãy tận hưởng cả hai.

Knowing and Devotion

Trong nền văn hóa yoga, có hai khía cạnh của từ shi-va. Từ ngữ này có nghĩa đen là "cái không hiện hữu". Mọi thứ hiện hữu đều đến từ "cái không hiện hữu" đó. Nếu bạn nhìn lên bầu trời, bạn sẽ thấy nhiều ngôi sao và vật thể thiên văn, nhưng vẫn có sự hiện diện lớn nhất ở đó là một khoảng không gian trống rộng lớn. Chính trong vòng tay của cái không tồn tại này mà vũ điệu sáng tạo đang diễn ra ngay lúc này. Cái trống rỗng này, chính là nền tảng của sự sáng tạo, được gọi là "shi-va".
Một chiều kích khác của Shiva là Adiyogi, vị yoga gia đầu tiên, người đã mở ra nền khoa học yoga kỳ diệu cho nhân loại. Nền văn hóa yoga chuyển đổi liền mạch từ việc khấn nguyện shi-va là cơ sở của sự sáng tạo đến khấn nguyện Shiva là vị yoga gia đầu tiên. Như vậy shi-va trở thành hiện thân của Shiva.
Điều này có mâu thuẫn không?
Hoàn toàn không. Bởi vì một khi yoga hay sự hợp nhất tối thượng đã xảy ra, không còn sự phân biệt giữa thực tại tối hậu và người đã trải nghiệm nó. Theo logic này, nền văn hóa yoga đưa ra hai cách để đạt đến trạng thái tối thượng: trở thành tất cả hay trở thành không có gì; đường lối gnana, nhận thức, hay đường lối bhakti, sùng kính.
Nếu bạn muốn trải nghiệm shi-va, hay chiều kích vượt ra ngoài cái vật chất, bạn hoặc đối mặt với các quy luật chi phối lĩnh vực phi vật chất hoặc tan biến vào chiều kích này, bởi vì nó mang lại sự giải thoát khỏi các quy luật chi phối lĩnh vực vật chất. Nếu bạn muốn trải nghiệm đỉnh một ngọn núi, bạn hoặc nâng cao bản thân lên mức độ đó, hoặc đơn giản nhìn lên. Đây là hai cách cơ bản. Nếu không, sự gặp gỡ sẽ không xảy ra. Thông qua tri thức, bạn khao khát gặp gỡ "cái không hiện hữu" một cách trực diện. Thông qua sùng kính, bạn nỗ lực tiêu trừ bản ngã hữu hạn cứng nhắc của mình và tiến về trạng thái linh hoạt hơn từ đó bạn tiếp cận chiều kích vượt ra ngoài khung sở thích và không thích. Những sở thích và không thích này chính là nền tảng của bản ngã bạn. Bản chất vô tận của khát vọng con người là biểu hiện của khao khát bản chất vô hạn hay cuộc sống vượt ra ngoài hiện hữu vật chất. Vô hạn và số không chỉ là những biểu hiện tích cực và tiêu cực của cùng một thực tại.
Sùng kính có nghĩa là buông bỏ những đối lập như thích và không thích, dính mắc và đề kháng. Nó có nghĩa là những gì "được" và "không được" không còn tồn tại với bạn nữa; mọi thứ đều được. Khi một tín đồ nói "Thượng đế ở khắp mọi nơi" hay "tất cả đều là Thượng đế", về cơ bản họ đang nói "mọi thứ đều được". Bằng cách tin rằng Thượng đế hiện diện khắp mọi nơi, người đó đạt đến trạng thái chấp nhận sâu sắc mang tính biến đổi và giải thoát. Bhakti bao trùm tất cả và bao gồm tất cả; nó không phân biệt. Đây cũng là bản chất của thực tại tối hậu.
Từ cổ xưa, sùng kính đã được coi là con đường tâm linh quan trọng nhất, bởi vì nó là con đường nhanh nhất. Nhưng nó cũng có những cạm bẫy riêng. Con đường nhận thức khó hơn, nhưng nó là con đường "mở mắt". Mặt khác, sùng kính là con đường "nhắm mắt". Với nhận thức, từng bước đi, đằng trước hay đằng sau, bạn biết mình đang đi đâu. Với sùng kính, dù bạn đang đi về phía giải thoát hay bạn đã rơi vào một cái hố, bạn không có manh mối gì cả.
Nói chung, đối với hầu hết mọi người, cảm xúc mạnh mẽ hơn suy nghĩ. Đó là lý do tại sao sùng kính được tôn vinh hơn tất cả các con đường khác. Nhưng nếu không có sự hiểu biết và trí tuệ đúng đắn, đi trên con đường sùng kính có thể dẫn đến đủ loại ảo tưởng. Sùng kính là một công cụ để vượt qua bản chất song trùng của logic. Nhưng thay vì vượt qua logic, người ta có thể kết thúc bằng cách hoàn toàn phủ nhận logic. Vì vậy, đứng vững trên một nền tảng logic ổn định trước khi đi vào trạng thái lỏng lệo của sự sùng kính trở nên quan trọng.
Ngược lại, nhiều người tin rằng sùng kính không có chỗ đứng trong lĩnh vực logic. Nhưng điều này không đúng. Logic về cơ bản là một công cụ cắt, một dụng cụ phân biệt. Nếu logic của bạn giống như một lưỡi rìu, khi bạn xem xét điều gì đó, nó sẽ rơi ra thành hai mảnh. Nhưng nếu con dao mổ logic mà bạn sử dụng được mài giũa rất tinh tế, bạn có thể cắt xuyên qua một thứ gì đó, và vẫn có vẻ để nó nguyên một khối. Khi một kiếm sĩ giỏi sử dụng thanh kiếm của mình để chặt một cây, người ta nói ngay cả cây cũng không biết; nó vẫn đứng đó như một khối. Nếu trí tuệ của bạn trở nên tinh tế như vậy, bạn sẽ thấy sùng kính vẫn phù hợp hoàn toàn với logic của mình.
Sùng kính có thể rất đẹp đẽ, vui sướng, say mê, nhưng nếu thiếu sự rõ ràng của sự nhận thức, nó có thể dẫn đến trì trệ. Mặt khác, nếu thiếu cảm xúc, các thực hành tâm linh có thể trở nên khô khan, vô vị và thiếu sinh khí. Nếu không có bhakti, gnana đơn thuần chỉ là một cuộc tập luyện phân tích cực nhỏ.
Như tôi đã nói trước đây, nếu bạn muốn trải nghiệm đỉnh của một ngọn núi, bạn hoặc nâng cao chính mình lên mức độ đó, hoặc đơn giản chỉ cần nhìn lên. Người sùng kính biết rằng nếu bạn may mắn trèo lên gặp được đỉnh núi, bạn vẫn chỉ đứng bên cạnh đỉnh núi. Nhưng nếu bạn trở thành thung lũng, bạn sẽ ôm trọn toàn bộ ngọn núi trong vòng tay mình.
YOGA AND INTOXICATION
Theo truyền thuyết, Adiyogi đã uống somarasa, nước cốt mặt trăng say đắm. Ngài đơn giản hứng thụ tinh hoa cất được từ tia sáng trăng và được miêu tả là luôn trong trạng thái say khướt.
Các nhà yoga không phản đối khoái lạc. Họ chỉ không muốn đầu hàng với những khoái lạc nhỏ nhoi, đó là tất cả! Họ biết rằng nếu bạn uống một ly rượu, nó chỉ làm bạn lâng lâng, nhưng ngày hôm sau nó sẽ gây ra nhức đầu và nhiều hơn thế nữa. Các nhà yoga không muốn đầu hàng với điều đó. Để tận hưởng sự say đắm, bạn phải hoàn toàn say nhưng vẫn tỉnh táo tuyệt đối. Tôi chưa bao giờ chạm vào bất kỳ chất gì, nhưng nếu bạn nhìn vào mắt tôi, bạn sẽ thấy tôi luôn trong trạng thái phê thuốc. Tôi hoàn toàn say đắm nhưng vẫn hoàn toàn tỉnh táo. Đây là một trong những khoái lạc mà khoa học yoga mang lại.
Mục tiêu cuối cùng không chỉ là sự say đắm. Trạng thái hạnh phúc tuyệt đỉnh này loại bỏ nỗi sợ đau khổ. Trong tình trạng ly cực vô danh này, không có bất kỳ mối quan tâm nào về việc tự bảo toàn bản thân. Đây là điều khiến con người có khả năng hiện hữu và hành động theo cách đôi khi có vẻ siêu nhiên đối với người khác.
Chỉ khi nỗi lo âu cồn cào về việc tự bảo tồn bản thân hoàn toàn bị loại bỏ khỏi tâm trí, bạn mới dám khám phá cuộc sống. Nếu không, bạn chỉ muốn bảo vệ nó mà thôi. Một khi nỗi sợ đau khổ bị loại bỏ, bạn có thể nhảy xuống bất kỳ tình huống nào mà không do dự. Ngay cả khi bạn bị đày xuống hỏa ngục đời đời, bạn cũng sẽ vui vẻ đi bởi vì bạn không sợ đau khổ!
Khi tất cả mọi người đều nói về việc đi lên thiên đàng, Đức Phật Gautama nói rằng: "Các người bảo mọi thứ đều tốt đẹp trên thiên đàng, vậy ta sẽ làm gì ở đó? Để ta xuống địa ngục và làm điều gì đó để giúp đỡ người khác, bởi vì dù sao ta cũng không thể chịu đau khổ."
Miễn là nỗi sợ đau khổ vẫn tồn tại, bạn sẽ không dám khám phá những chiều sâu hơn của cuộc đời. Chỉ thân xác này cần được bảo vệ; không có gì khác bên trong bạn cần được bảo vệ. Nếu bạn sẵn lòng từ bỏ những ý tưởng, triết lý và hệ thống niềm tin hiện đang dính mắc, bạn có thể tái tạo toàn bộ cuộc đời ngay từ khoảnh khắc tiếp theo.

Love Mantra

Và tình yêu thì sao? Có thật sự tồn tại tình yêu vô điều kiện không? Nó có thể thực sự tồn tại giữa hai con người không? Đây là những câu hỏi thường được đặt ra.
Một ngày nọ, Shankaran Pillai đến công viên. Ông thấy một phụ nữ xinh đẹp ngồi trên một chiếc ghế đá. Ông ngồi xuống cùng chiếc ghế ấy. Sau vài phút, ông di chuyển gần hơn một chút. Cô ấy di chuyển ra xa. Ông đợi vài phút, rồi lại di chuyển gần hơn; cô ấy di chuyển ra xa. Khi ông làm điều này lần nữa, cô ấy di chuyển đến tận đầu ghế. Ông đến rất gần và vòng tay ôm cô ấy. Cô đẩy ông ra. Sau đó, ông quỳ xuống, hái một bông hoa, đưa cho cô ấy và nói: "Tôi yêu bà hơn bất cứ ai tôi từng yêu trong cuộc đời này".
Mặt trời đang lặn. Ông có một bông hoa trên tay. Ông nhìn cô ấy bằng ánh mắt tan chảy. Trên hết, bầu không khí rất lãng mạn. Cô tan ra. Thiên nhiên làm chủ và họ đã làm điều đó với nhau. Hoàng hôn dần chìm vào đêm tối. Đột nhiên, Shankaran Pillai đứng dậy và nói: "Đã 8 giờ rồi. Tôi cần phải đi".
Cô nói: "Cái gì? Bây giờ ư? Ông vừa nói ông yêu tôi hơn bất cứ ai!"
"Vâng, vâng, tất nhiên rồi, nhưng vợ tôi sẽ đang đợi".
Nói chung, chúng ta đã xây dựng mối quan hệ trong những khuôn khổ thoải mái và có lợi cho bản thân. Con người có những nhu cầu thể chất, tâm lý, tình cảm, tài chính và xã hội cần được đáp ứng. Để đáp ứng những nhu cầu này, một trong những cách tốt nhất là nói với người khác rằng "Tôi yêu bạn". Tình yêu đã trở thành một loại "mật khẩu khai tử" nào đó. Bạn có thể đạt được những gì mình muốn bằng cách nói điều đó.
Tình yêu là một phẩm chất, không liên quan đến người khác. Mọi hành động chúng ta làm đều nhằm đáp ứng một số nhu cầu nhất định. Nếu nhìn thấy điều này, thì có khả năng bạn có thể trưởng thành với tình yêu như phẩm chất tự nhiên của mình. Nhưng bạn có thể tiếp tục lừa dối chính mình bằng cách tin rằng các mối quan hệ bạn đã thiết lập vì tiện lợi, thoải mái và hạnh phúc thực sự là các mối quan hệ tình yêu. Tôi không nói là không có trải nghiệm tình yêu nào trong những liên hệ này, nhưng nó nằm trong những giới hạn nhất định. Cho dù tình yêu chân thực đã được tuyên bố bao nhiêu lần, nếu một vài kỳ vọng và nhu cầu không được đáp ứng, mọi thứ sẽ tan vỡ. Về cơ bản đây là một sự lợi dụng lẫn nhau.
Thực ra không có cái gọi là tình yêu có điều kiện và tình yêu vô điều kiện. Có những điều kiện và có tình yêu. Khi nói về tình yêu, nó phải là vô điều kiện. Ngay khi có một điều kiện, nó chỉ đơn giản là một giao dịch. Có thể là một giao dịch thuận tiện, có thể là một sự sắp xếp tốt đẹp, nhưng nó sẽ không làm cho bạn thỏa mãn hay đưa bạn đến một chiều không gian khác. Nó chỉ thuận tiện mà thôi. Tình yêu không nhất thiết phải thuận tiện; hầu hết lúc nó không phải vậy. Nó đòi hỏi cuộc sống. Bạn phải đầu tư chính mình.
Nếu bạn phải yêu, bạn không nên yêu. Thành ngữ tiếng Anh "rơi vào lòng yêu" rất có ý nghĩa. Bạn không leo vào tình yêu, bạn không đứng trong tình yêu, bạn không bay trong tình yêu, bạn rơi vào tình yêu. Phải có một phần nào đó của bạn rơi đi hoặc tan chảy để dung nạp người khác. Có sự khác biệt giữa một giao dịch và một mối tình yêu. Mối tình yêu không nhất thiết phải là với bất kỳ người nào cụ thể; bạn có thể đang trải qua một mối tình yêu tuyệt vời với chính cuộc sống.
Những gì bạn làm hay không làm phụ thuộc vào hoàn cảnh mà bạn đang ở. Hành động của chúng ta luôn được điều chỉnh bởi những đòi hỏi của các tình huống bên ngoài. Nhưng tình yêu là một trạng thái nội tâm, và cách bạn ở bên trong chính mình hoàn toàn có thể là vô điều kiện. Những hành động yêu thương có thể trở nên nhàm chán và căng thẳng sau một thời gian. Bạn nhận ra rằng tình yêu không phải là điều mà bạn làm; tình yêu là cách bạn tồn tại.
Sadhana
Tình yêu không bao giờ là giữa hai người. Nó là điều xảy ra bên trong bạn, và nội tâm của bạn không cần phải làm nô lệ cho bất cứ ai hay bất cứ thứ gì khác. Hãy thử điều này trong khoảng 15 phút: ngồi với một thứ gì đó hiện không có ý nghĩa gì với bạn - có thể là một cây, một viên sỏi, một con giun hay một con côn trùng. Làm điều đó trong vài ngày liên tiếp. Sau một thời gian, bạn sẽ nhận thấy rằng bạn có thể nhìn nó với tình yêu như cách bạn nhìn vợ/chồng hoặc mẹ hay con mình. Có thể con giun không biết điều này. Điều đó không quan trọng. Nếu bạn có thể nhìn mọi thứ một cách yêu thương, toàn thế giới trở nên tuyệt đẹp trong trải nghiệm của bạn.

Devotion: A Dimensional Shift

Hầu hết mọi người sống cẩn trọng, tỉ lệ tình yêu và niềm vui của họ theo những liều lượng khiêm tốn vì sợ rằng nó sẽ cạn kiệt. Cách sống hào phóng nhất là đặt một tấm gương cho phần còn lại của thế giới bằng cách sống cuộc đời một cách tới cùng và vượt ra ngoài mọi giới hạn. Nếu bạn keo kiệt đến mức không thể yêu thương, cười đùa hay sống trọn vẹn, bạn là người mà ở Ấn Độ chúng tôi gọi là kanjoos - một kẻ keo kiệt - ở mọi cấp độ! Sùng kính có nghĩa là bạn không phải kanjoos - bạn đầy nước tương! Một tín đồ là người tìm cách khám phá và trải nghiệm cuộc sống một cách trọn vẹn nhất có thể.
Sùng kính không phải là phân tách cuộc đời, mà là sự ôm trọn nó. Đó không phải là một mối tình lữ, mà là một công việc điên rồ. Chính tình yêu cũng điên rồ, nhưng có những tàn dư lý trí gắn liền với nó; bạn vẫn có thể hồi phục. Trong sự sùng kính, không có tàn dư lý trí nào; không có cách nào để hồi phục. Những tín đồ có trải nghiệm ngọt ngào nhất về cuộc sống. Tất cả mọi người có thể nghĩ họ là đồ ngốc, nhưng họ đang có thời gian tốt nhất trên hành tinh này. Hãy tự quyết định ai mới là kẻ ngốc!
Khi tôi nói "sùng kính", tôi không đề cập đến niềm tin hay lòng tin. Niềm tin chỉ giống như đạo đức mà thôi. Những người tin vào điều gì đó thường nghĩ họ cao hơn người khác. Tất cả những gì xảy ra khi bạn tin vào điều gì đó chỉ là sự ngu ngốc của bạn đã có được sự tự tin. Sự tự tin và ngu ngốc là một sự kết hợp rất nguy hiểm, nhưng chúng thường đi cùng nhau. Nếu bạn bắt đầu nhìn vào thế giới xung quanh, bạn sẽ hiểu rõ ràng rằng những gì bạn biết quá nhỏ bé đến mức không thể nào hành động với sự tự tin. Một hệ thống niềm tin sẽ loại bỏ vấn đề này; nó mang lại cho bạn sự tự tin vô cùng to lớn, nhưng nó không chữa khỏi sự ngu ngốc của bạn.
Sùng kính không phải là một hành động; nó không hướng về một cái gì đó hoặc một thứ khác; đối tượng của sùng kính là vô nghĩa. Điều đó chỉ là với sùng kính, bạn đã tan rã mọi sự kháng cự trong con người mình để cho cái thiêng liêng có thể bày tỏ một cách dễ dàng như hơi thở. Cái thiêng liêng không phải là một thực thể ngồi ở trên cao; nó là một nguồn sức sống trong từng khoảnh khắc của cuộc đời bạn. Sùng kính khiến bạn nhận thức được điều này.
Một lần xảy ra... Tại một bữa tối gia đình Công giáo truyền thống, người đàn ông của ngôi nhà đến bàn ăn, nhìn thức ăn, và như thường lệ, anh ta phàn nàn và nguyền rủa vợ mình và mọi thứ xung quanh. Sau khi chửi rủa xong và mọi người yên vị, anh ta ngồi xuống và thốt lên lời cầu nguyện, "Lạy Chúa, con cảm tạ về bánh hằng ngày và tất cả những điều tuyệt vời trên bàn."
Cô con gái 5 tuổi của anh ta ngồi nép mình bên bàn ăn. Bạn biết đấy, những đứa trẻ 5 tuổi - luôn có những chiếc gối nhỏ và đệm nhỏ được giữ cho chúng, nhưng chúng vẫn không thể với tới đĩa. Vậy nên, cô bé 5 tuổi này, với chiếc bàn lên tận cổ, píp một tiếng, "Bố, Chúa có nghe tất cả lời cầu nguyện của chúng ta không?"
Ngay lập tức, người Cơ đốc giáo trong anh thức tỉnh và anh nói: "Vâng, tất nhiên rồi. Mỗi lời cầu nguyện chúng ta thốt ra, Ngài luôn lắng nghe."
Sau đó cô bé chìm thêm một chút, bởi vì cô chìm vào suy nghĩ của mình. Một lúc sau, cô nói: "Nhưng bố, liệu Ngài có cũng lắng nghe tất cả những điều khác chúng ta nói không?"
"Vâng, mỗi khoảnh khắc của cuộc đời chúng ta, Chúa đều lắng nghe mọi điều chúng ta nói và làm."
Rồi cô chìm thấp hơn một chút và nói: "Bố, vậy thì Ngài tin vào cái nào?"
Hãy nói cho tôi biết, Chúa nên tin vào điều gì - lời cầu nguyện của bạn hay lời nguyền rủa của bạn? Chắc hẳn Ngài đã hoàn toàn bối rối! Chắc hẳn Ngài đã bỏ cuộc. Bởi vì chúng ta hệ thống hóa hoặc thể chế hóa những phần vi tế nhất của cuộc sống, đột nhiên mọi thứ đều mất đi sức sống và trở nên vô tri. Cùng những lời lẽ đang được lặp đi lặp lại một cách giống như con vẹt bởi mọi người, nhưng chúng không còn có ý nghĩa gì nữa. Khi chúng ta nói điều gì đó không thực sự có ý nghĩa gì với chúng ta, không thiêu đốt bên trong chúng ta, thì nó tương đương với một lời nói dối. Thực ra im lặng còn tốt hơn.
Chúng ta luôn cố gắng bắt chước những người mà chúng ta coi là thầy của mình và người hùng mẫu mực. Khi ai đó nói điều tương tự hai nghìn năm trước đây, điều đó đã hữu hiệu đối với người ấy - bởi vì ngọn lửa trong trái tim người ấy, bởi vì sự thật đang thiêu đốt bên trong người ấy, chứ không phải vì những lời anh ta đã nói.
Không có gì êm dịu hay nhạt nhẽo trong sự sùng kính. Nó không dành cho những kẻ yếu đuối. Nó nồng nhiệt. Sùng kính sẽ thiêu đốt bạn.
AKKA MAHADEVI
Cách đây khoảng 900 năm ở miền nam Ấn Độ, có sống một nhà tu huyền môn nữ tên là Akka Mahadevi. Akka là một tín đồ của Thần Shiva. Ngay từ thuở nhỏ, cô đã coi Shiva là người yêu, là chồng của mình. Đó không chỉ là một niềm tin; đối với cô, đó là một sự thực sống động.
Nhà vua nhìn thấy cô gái trẻ xinh đẹp này vào một ngày nọ, và quyết định muốn cô làm vợ mình. Cô từ chối. Nhưng nhà vua rất quyết tâm và đe dọa cha mẹ cô, nên cô đã chiều theo.
Cô kết hôn với người đàn ông ấy, nhưng cô giữ khoảng cách thể xác với anh ta. Anh ta cố gắng chinh phục cô, nhưng câu trả lời thường trực của cô là: "Shiva là chồng tôi". Thời gian trôi qua và sự kiên nhẫn của nhà vua cạn dần. Tức giận, anh ta cố gắng đụng chạm đến cô. Cô từ chối. "Tôi có một người chồng khác. Tên của người ấy là Shiva. Người ấy đến thăm tôi, và tôi ở bên người ấy. Tôi không thể ở bên người."
Bởi vì cô tuyên bố có một người chồng khác, nên cô bị đưa ra tòa để xét xử. Người ta nói rằng Akka đã tuyên bố với tất cả những người có mặt: "Làm hoàng hậu không có nghĩa lý gì với tôi cả. Tôi sẽ ra đi."
Khi nhà vua nhìn thấy sự dễ dàng mà cô bỏ lại tất cả mọi thứ, ông ta có một nỗ lực vô vọng cuối cùng để cứu vãn phần nào danh dự của mình. Ông nói: "Tất cả những gì trên người bạn - đồ trang sức, quần áo của bạn - đều thuộc về ta. Hãy để lại tất cả ở đây và ra đi."
Vậy nên, ngay trong cuộc tập trung đông đảo, Akka chỉ cởi bỏ đồ trang sức, tất cả quần áo của mình, và đi trần truồng. Kể từ ngày đó, cô từ chối mặc quần áo mặc dù nhiều người cố gắng thuyết phục cô khác đi. Thật khó tin khi có một phụ nữ đi lỳ đì lỳ đạc trên đường phố Ấn Độ vào thời điểm đó - và cô ấy là một phụ nữ trẻ rất xinh đẹp. Cô sống cuộc đời của một tu sĩ rong ruổi và sáng tác một số bài thơ tuyệt vời vẫn còn tồn tại cho đến tận ngày nay.
Trong một bài thơ (được dịch bởi A.K. Ramanujan), cô viết:
Đàn ông và phụ nữ đều xấu hổ khi miếng vải che đi vùng nhạy cảm của họ bị tuột ra. Khi Chúa trời của muôn loài sống đắm chìm không gương mặt trên thế giới này, bạn có thể khiêm tốn như thế nào được?
Khi cả thế giới này là con mắt của Chúa, đang quan sát khắp mọi nơi, bạn có thể che đậy và giấu giếm điều gì?
Các tín đồ như thế này có thể sống trong thế giới này nhưng không thuộc về nó. Sự mãnh liệt và đam mê mà họ đã sống cuộc đời của mình khiến họ trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều thế hệ loài người. Cho đến tận ngày nay, Akka vẫn tiếp tục hiện diện sống động trong ý thức tập thể của Ấn Độ, và những bài thơ du dương của cô vẫn được xem là trong số những tác phẩm đáng quý giá nhất của văn học Nam Ấn.

Embracing Mystery

Chỉ có trí tuệ non nớt mới phân tích mọi việc và đi đến một kết luận. Nếu trí tuệ của bạn đủ tiến hóa và trưởng thành, bạn sẽ nhận ra rằng càng phân tích, bạn càng đi xa khỏi bất kỳ kết luận nào.
Nếu bạn đi sâu vào bất kỳ khía cạnh nào của cuộc sống, bạn sẽ càng đi xa hơn nữa khỏi bất kỳ kết luận nào. Cuộc sống trở nên bí ẩn hơn bao giờ hết. Càng khám phá cuộc sống, bạn càng nhận thấy rằng đó là một quá trình vô tận và khó cạn. Bạn không thể nắm bắt được nó vì chính bạn là nó. Khi bạn nhận thức được trên thực tế rằng mọi nguyên tử, mọi hạt cát, mọi viên sỏi đá, mọi mảnh cuộc sống từ nhỏ nhất đến lớn nhất đều không thể cạn, bạn sẽ tự nhiên cúi đầu tôn sùng tột cùng với tất cả mọi thứ. Nếu bạn chỉ ngồi đây và thở, bạn sẽ hiểu cuộc sống tốt hơn so với bất kỳ phân tích sâu xa nào.
Khi chúng ta phân tách mọi thứ, muốn khai quật chân lý từ bản chất vật lý, chúng ta đi vào những chiều không gian vi mô của vật lý hạt nhân. Từ proton, nơtron và electron đến nơtrino, boson và hạt siêu đối xứng, chúng ta dường như đang đi sâu hơn và sâu hơn nữa. Nhưng tất cả điều này vẫn chỉ ở lĩnh vực tự nhiên vật lý. Người ta nói với chúng ta rằng vật chất tối chiếm phần lớn hơn vũ trụ so với vật chất - và vật chất tối này không hề được tạo thành từ các nguyên tử mà từ những hạt có loại chưa được biết đến.
Hãy cầm một cốc nước và nhìn vào nó. Bạn thực sự biết gì về nó? Tại sao, ví dụ, hydro và oxy kết hợp với nhau để trở thành nước? Hoặc hãy cầm một viên sỏi đá và nhìn nó lâu và chăm chú. Tại sao nó có hình dạng, kích cỡ, hạt, cấu trúc này? Hoặc chỉ cần nhìn chính bạn: tại sao bạn là như vậy? Nhiều người sẽ trả lời: "Ồ, bởi cha mẹ tôi - và đây là tôi." Nhưng tại sao bạn lại như thế này? Cơ sở nào cho hình dạng, cơ thể và cá nhân này?
Truyền thống ở Ấn Độ, người ta nói rằng ta nên cúi chào mọi thứ mình gặp phải. Không quan trọng đó là một cây, một con bò, một con rắn hay một đám mây - bạn chỉ cần cúi chào nó. Khi bạn cúi chào tất cả mọi thứ, có thể là bởi vì bạn là một kẻ ngu ngốc, hoặc bởi vì bạn đã nhìn vào cuộc sống ở cấp độ sâu thẳm nhất. Sự khác biệt giữa một kẻ ngu ngốc và một người giác ngộ thật mỏng manh. Hai người thường trông giống nhau, nhưng thực ra họ cách xa nhau một cách lí giải. Một kẻ ngu ngốc không có khả năng đưa ra kết luận. Một nhà tu huyền sẵn sàng không đưa ra kết luận nào cả. Những người còn lại đã tôn vinh kết luận của họ thành kiến thức. Kẻ ngu chỉ tận hưởng những gì ít ỏi mà anh ta biết và người đã nhìn thấy cuộc sống ở cấp độ sâu thẳm nhất tận hưởng nó một cách tuyệt đối. Những người còn lại là những người liên tục vật lộn và đau khổ.
Một buổi sáng kia, một người đàn ông bước vào văn phòng và nói với sếp của mình: "Thưa sếp, tôi muốn sếp biết rằng có ba công ty lớn đang theo đuổi tôi. Ông phải tăng lương cho tôi."
Sếp của anh ta nói: "Cái gì! Công ty nào? Ai muốn người?"
Anh ta nói: "Công ty điện lực, công ty điện thoại và công ty khí đốt."
Luôn luôn có điều gì đó đằng sau những người được gọi là "thông minh", những người có những kết luận xác định về cuộc sống! Hoặc là họ luôn bận rộn đuổi theo điều gì đó. Một kẻ ngốc có thể ngồi yên lặng ở đây. Một nhà tu huyền cũng có thể ngồi yên lặng ở đây. Những người còn lại thì không thể.
Sùng kính là một phương pháp đơn giản để tan rã tất cả những trở ngại trên con đường. Nếu những ai đang vật lộn để kiềm chế sự lải nhải của "tâm trí khỉ" trở nên sùng kính, sự lải nhải ấy sẽ chỉ tan biến đi.
Nếu bạn học cách cúi đầu, coi mọi thứ cao hơn bản thân mình, điều đó dường như không tốt cho lòng tự trọng của bạn. Nhưng trở thành một tín đồ không có nghĩa là bạn bị lép vế. Cái gì biết cách uốn cong thì sẽ không bị gãy. (Đó là lý do tại sao bạn được khuyến khích tập yoga mỗi sáng - về cơ bản để cơ thể bạn không bị gãy!) Điều đó cũng đúng với mọi thứ bên trong bạn.
Thật không may, ngày nay ngay cả những nhà lãnh đạo tinh thần tự xưng cũng đang nói về lòng tự trọng. Cả "bản ngã" và "tự trọng" đều là một vấn đề. Cả hai đều là những thực thể rất giới hạn; cả hai đều rất dễ vỡ; cả hai luôn luôn thiếu an toàn. Nếu bạn không có tự trọng, rất tốt. Nếu bạn không có bản ngã, tuyệt vời!
Sadhana
Khi bạn trải nghiệm điều gì đó to lớn hơn nhiều so với chính mình, việc cúi đầu sẽ tự nhiên xảy đến với bạn. Nếu bạn muốn trở thành một tín đồ, ít nhất một lần mỗi giờ trong tất cả những khoảnh khắc tỉnh thức của cuộc đời mình, hãy chắp tay lại và cúi chào điều gì đó. Không quan trọng ai hay cái gì. Đừng lựa chọn. Bất cứ thứ gì bạn nhìn thấy, chỉ cần cúi đầu - cho dù đó là một cây, một ngọn núi, một con chó, một con mèo, hay bất cứ thứ gì. Điều này không nhất thiết phải là một hành động thể xác; nó có thể là một hành động nội tâm. Chỉ cần làm điều đó suốt ngày, một lần mỗi giờ. Hãy xem liệu nó có thể trở thành một lần mỗi phút được không. Khi nó trở thành một lần mỗi phút, bạn không cần phải dùng tay và cơ thể; chỉ cần làm nó bên trong bạn. Một khi nó trở thành cách tồn tại của bạn, bạn là một tín đồ.
Ngay cả khi bạn dành cả cuộc đời, bạn vẫn sẽ không hiểu được một chiếc lá, một con voi, một con kiến hay một nguyên tử. Bạn không có khả năng tìm hiểu ngay cả một phân tử AND. Tất cả những gì bạn không thể nắm bắt đều ở trạng thái tồn tại trí tuệ cao hơn bạn. Khi bạn nhìn thấy điều này - thực sự nhìn thấy điều này - bạn là một tín đồ.
Một tín đồ là người sẵn sàng tan biến vào đối tượng của sự sùng kính. Nếu bạn là một tín đồ của cuộc sống, bạn sẽ trở thành một khối thống nhất với nó. Đừng là kẻ ngoại lai cho quá trình sự sống. Hãy trở thành một tín đồ. Hãy tan biến đi.